bức, nhưng trong lòng thì như bị thiêu đốt.
Cô siết chặt nắm tay, trong đầu đã đánh Tạ Xuyên Diên không dưới trăm lần.
Môi cô là muốn hôn là hôn được sao?
Dù không làm đến bước cuối cùng, nhưng những gì nên chiếm tiện nghi, Tạ Xuyên Diên đều không bỏ qua.
Aaa… Cô bĩu môi, lấy gương trang điểm ra xem thử, thỏi son cam đỏ thoa từ sáng sớm đã bị "ăn sạch sẽ".
Môi hồng sưng đỏ, nhìn thế nào cũng giống vừa trải qua chuyện gì đó khó mà nói rõ được.
Ngôn Kiều Kiều tức tối đóng sập gương lại, trừng mắt nhìn người đang lái xe phía trước "Từ nay anh không được hôn tôi nữa " Giọng điệu hùng hổ nhưng chẳng có chút sát thương nào.
Tạ Xuyên Diên nghiêng đầu liếc cô một cái, giọng trầm khàn "Vẫn chưa hôn đủ à?" Âm điệu lãnh đạm nhưng từng chữ lại nặng nề mùi uy hiếp, đuôi câu còn mang theo dư vị lười biếng như thể đang hoài niệm.
Ngôn Kiều Kiều tức đến bật cười.
Sau này mỗi lần gặp Tạ Xuyên Diên, cô nhất định phải đeo khẩu trang Đúng là đồ háo sắc Xe sắp đến Ngôn gia, cô bỗng nhớ ra gì đó, gọi lớn "Tạ Xuyên Diên " "Ừ?" Tạ Xuyên Diên hơi nhíu mày.
Từ sau vụ tai nạn, Ngôn Kiều Kiều chẳng còn bám anh như trước, thậm chí còn muốn tránh xa anh.
Giờ đến cả "anh" cũng không gọi nữa, trực tiếp gọi cả họ tên.
"Chúng ta… không có làm gì đó chứ?" "Gì cơ?" Tạ Xuyên Diên thấy cô lắp ba lắp bắp mãi không nói ra nổi, bèn dừng xe, nghiêng người sát lại gần.
Ngôn Kiều Kiều hốt hoảng lấy tay che miệng, hơi thở nóng rực của anh phả bên vành tai, thì thầm hai chữ.
Khuôn mặt Ngôn Kiều Kiều đỏ bừng lên tức thì, cả cổ cũng nóng ran.
Tạ Xuyên Diên nhìn cô xấu hổ đến mức hồng cả mặt, ánh mắt tối lại, bật cười khẽ, rồi từ tốn lùi ra sau "Sớm thôi." Đừng vội mà, bảo bối ngoan của anh.
Vừa về đến cổng nhà, Ngôn Kiều Kiều đã mở cửa xe phóng xuống, không buồn nói một câu tạm biệt.
Tạ Xuyên Diên đợi đến khi thấy cô lên nhà mới ngả người dựa vào ghế.
Night Bar.
Sàn nhảy hỗn loạn giữa tiếng nhạc xập xình, đàn ông phụ nữ quấn lấy nhau, tay chân đã chẳng còn ở đúng chỗ.
Trên sân khấu là tiết mục múa cột gợi cảm đến bốc lửa.
Tầng trên, Tạ Xuyên Diên vừa bước vào, Hứa Hạo Vũ ôm chặt một cô người mẫu trẻ trung, huýt sáo một tiếng "Chào mừng đại giá của anh Diên." Tạ Xuyên Diên chỉ lạnh nhạt liếc qua, ngồi xuống sofa.
Trong phòng còn mấy người khác, thấy anh đến liền lần lượt nâng ly chào hỏi.
Anh cũng không tỏ thái độ, khách sáo uống vài chén.
Hứa Hạo Vũ đẩy cô gái đang dính lấy mình ra, ngồi sát lại bên cạnh "Nghe nói Ngôn Kiều Kiều bị tai nạn?" "Ừ." Tạ Xuyên Diên uống cạn ly whisky, ngón tay khẽ gõ miệng ly, vẻ mặt bình thản.
Hứa Hạo Vũ nhướng mày "Thật sự mất trí nhớ à?" Tạ Xuyên Diên gật đầu, bóp nhẹ sống mũi, nghĩ đến thái độ hiện tại của Ngôn Kiều Kiều sau khi mất trí mà chỉ thấy đau đầụ Cũng không biết trong đầu cô đang tự viết cho anh kịch bản gì.
Cuộc vui gần tan thì Lý Mạt Bạch mới lững thững tới nơi.
Anh ta tự phạt ba chén mới được Hứa Hạo Vũ tha.
Gã lại vỗ lên eo cô gái bên phải, ý bảo cô sang hầu rượu Lý Mạt Bạch.
Lý Mạt Bạch đưa tay cản lại, tự mình rót một ly.
Nhìn cô gái sắp khóc đến nơi vì xấu hổ, Hứa Hạo Vũ có chút mềm lòng, kéo cô ta về lại bên cạnh