Nói vài câu với người ở đầu dây bên kia, Nhiếp Tư Cảnh cúp điện thoại rồi đi qua.
Khương Sắt gác chân ngồi lên sô pha, đợi Nhiếp Tư Cảnh tới sấy tóc cho cô.
Động tác quen thuộc tự nhiên này khiến Nhiếp Tư Cảnh không nhịn được mà cong cong khóe miệng.
Cô đã quen với anh rồi.
Sau khi sấy khô tóc cho Khương Sắt, Nhiếp Tư Cảnh dỗ cô đi ngủ, sau đó mới đi vào phòng tắm.
Đợi Nhiếp Tư Cảnh đi ra, Khương Sắt đã ngủ rồi.
Anh sấy khô tóc, đi tới vén chăn lên, nằm lên giường.
Cơ thể mềm mại yên tĩnh nằm trong lòng anh, vô cùng chân thực.
Ngày hôm sau, Khương Sắt bị Nhiếp Tư Cảnh gọi dậy.
“Dậy ăn sáng.”
Khương Sắt mơ hồ bị kéo lên, sau đó bị dẫn xuống lầu ăn sáng.
Trong nhà ăn, ngoại trừ hai vợ chồng, còn có Nhiếp Thù đã lâu không gặp.
“Ông nội, chào buổi dáng.” Khương Sắt chào Nhiếp Thù.
Nhiếp Thù cười haha gật đầu. “Đến đây, hai đứa ăn đi. Ông đây phải đi tìm mấy ông bạn già để đánh cờ.
Hoàn toàn là một cuộc sống về hưu nhàn nhã.
Khương Sắt gật đầu, giải quyết bữa sáng với Nhiếp Tư Cảnh.
Ăn sáng xong, Nhiếp Tư Cảnh vào thư phòng.
Khương Sắt ngồi trên sô pha ở phòng khách, bắt đầu suy nghĩ hôm nay đi đâu chơi. Dù sao cô cũng đã đồng ý là hai ngày nay phải ở bên cạnh Nhiếp Tư Cảnh.
Hôm qua anh dẫn cô đi, hôm nay nên đổi lại là cô dẫn anh ra ngoài chơi.
Khương Sắt nhất thời không nghĩ ra, nhàm chán xem chương trình ti vi.
Một đoạn quảng cáo khu vui chơi đập vào mắt.
Nhà
Đôi mắt Khương Sắt sáng rực. Đúng thế, có thể ra sân chơi!
Trước kia, chắc là Nhiếp Tư Cảnh chưa từng đi, dù sao nhìn anh giống như từng bị phong bế trong nhà khi còn nhỏ vậy...
Khương Sắt càng nghĩ càng thấy cái này là có thể, lập tức đi tìm Nhiếp Tư Cảnh bàn bạc.
Lúc Khương Sắt đi gõ cửa, Nhiếp Tư Cảnh vừa kết thúc một video trò chuyện hội nghị.
Khương Sắt đi vào, dĩ nhiên tới làm ổ trong ngực Nhiếp Tư Cảnh: "Hôm nay, chúng ta ra khu vui chơi đi, được không?"
Nhiếp Tư Cảnh dĩ nhiên sẽ không từ chối bất kỳ yêu cầu gì của Khương Sắt, huống chi cái này còn là cô chủ động mời anh.
Ngay lập tức gật đầu, lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi điện thoại cho người ta.
"Vậy anh để người ta thu xếp."
Khương Sắt trừng mắt một cái, vội vàng đè điện thoại đang cầm của anh: "Thu xếp cái gì? Thu cái gì mà thu! Khu vui chơi chính là phải có nhiều người mới vui! Mọi người cùng nhau hò reo thì chơi vui hơn biết bao!"
Khương Sắt vừa nói lời này thì Nhiếp Tư Cảnh lập tức rơi vào im lặng.
Lúc này, Khương Sắt mới nhớ tới, hình như Nhiếp Tư Cảnh bài xích trường hợp đông người.
Lúc đi cùng cô ra ngoài đều chỉ có vài người, lúc ở đỉnh Vân Giang Hoài càng lộ rõ không thích những cảnh tượng ồn ào bên ngoài kia.
Nếu không phải bởi vì cô cố gắng, Nhiếp Tư Cảnh cũng sẽ không đi vào quán rượu.
Khương Sắt hơi ngại ngùng nói: "Nếu không... Chuyển tới nơi khác đi."
Cô không rõ có chuyện gì xảy ra trên người Nhiếp Tư Cảnh, cũng không biết vì sao nhà họ Nhiếp lại nhốt anh ở núi Bàn Long hơn hai mươi năm.
Nhưng lựa chọn trở thành vợ của anh, điều Khương Sắt có thể làm chính là tin tưởng anh, chiều chuộng anh.
"Không cần, muốn đi chỗ nào?"
Khương Sắt gần như không dám tin, nhìn Nhiếp Tư Cảnh một chút, không trông thấy chút mất kiên nhẫn nào trên mặt anh.
Lúc này, Khương Sắt mới mừng rỡ trả lời: "Công viên trò chơi Thánh Tâm!"
Trên mặt Nhiếp Tư Cảnh hơi nhíu lại: "Sản nghiệp nhà họ Thẩm?"
Khương Sắt hơi khựng lại, vừa rồi nàng trông thấy trên TV tuyên truyền công viên trò chơi Thánh Tâm này thôi, cảm thấy tương đối tốt.
"... Thì ra là nhà họ Thẩm hử?"
Trái lại Khương Sắt có chút hiểu biết về nhà họ Thẩm.
Dù sao, mẹ Tống Vi Tâm cũng đến từ nhà họ Thẩm.
Chỉ là dường như nhà họ Thẩm có quan hệ với nhà họ Nhiếp.
"Nhà họ Thẩm có quan hệ thông gia với nhà họ Nhiếp à?" Khương Sắt hỏi.
Nhiếp Tư Cảnh vuốt nhẹ cằm.
Nhà họ Thẩm cũng được coi là một thế gia vọng tộc truyền thừa trăm năm, các thế hệ kế tiếp nhau. Chỉ là bắt đầu từ đời thứ hai, có một cậu chủ ở nhà họ Thẩm bắt đầu ra kinh doanh, lúc này mới mở ra thời đại của nhà họ Thẩm.
Có không ít lãnh đạo của đế quốc đều bước ra từ nhà họ Thẩm.
Hơn nữa, tuy đặt nhà họ Thẩm, nhà họ Bạch, nhà họ Đoàn và nhà họ Âu Dương song song nhau, nhưng trong mơ hồ đều cao hơn bọn họ một bậc.
Không phải vì thứ gì khác, chỉ bởi vì nhà họ Thẩm và nhà họ Nhiếp đã có quan hệ thông gia ba đời.
Người vợ đã qua đời của ông cụ Nhiếp cũng chính là chị gái của ông cụ Thẩm hiện tại.