"Vậy chúng ta đi nhanh đi!" Khương Sắt nói.
Nhiếp Tư Cảnh vỗ vai của cô, nhỏ giọng dụ dỗ: "Ăn cơm trưa xong rồi đi."
Khương Sắt xụ mặt, từ lúc cô ăn sáng tới giờ con chưa tới một tiếng đâu! Sao lại sắp tới giờ ăn cơm trưa nhanh như vậy chứ!
Khương Sắt rời khỏi ngực Nhiếp Tư Cảnh.
Tha thiết hỏi: "Anh có thấy em nặng không?"
Trong lời nói có ý ám chỉ rất rõ ràng.
Em nặng! Thật là nặng! Đừng để cho em ăn nhiều như vậy!
Trong mắt Nhiếp Tư Cảnh tràn ngập ý cười, nhìn Khương Sắt dường như đang cố ám chỉ với anh là "Dù nặng, anh vẫn ôm."
"..." Đúng là đơn gảy tai trâu!
Khương Sắt trừng mắt, liếc anh một cái, giận dữ đi ra khỏi phòng.
Cô tức chết mất!
Khương Sắt trở về trên ghế sô pha, tiếp tục xem TV.
Nghĩ một lúc lại lấy điện thoại ra tìm kiếm hướng dẫn về công viên trò chơi Thánh Tâm.
Công viên trò chơi này vừa xây dựng hơn nửa tháng. Nhưng bởi vì thể loại phong phú, trò chơi đa dạng, lại có thêm ngọn núi dựa lớn là nhà họ Thẩm.
Được các tài khoản lớn nhiệt liệt giới thiệu.
Khương Sắt tùy tiện tìm kiếm một chút là tìm được rất nhiều hướng dẫn.
Sau đó còn có một kênh, lượt xem gần như hơn ba trăm.
Quen thuộc, thế giới mà cô sống
Cô xem những bức tranh người ta vẽ lại, còn lúc thấy những công trình trò chơi kích thích thì không nhịn được reo hò một tiếng.
Chỉ tính cáp treo thì cũng đã có bốn, năm loại với các cấp độ khác nhau, thỏa mãn từng nhu cầu của người trẻ.
Khương Sắt chăm chú xem những hướng dẫn này, thời gian dần trôi qua.
Đợi tới lúc cô xem đủ rồi, ngẩng đầu lên, chậm rãi duỗi lưng nhức mỏi một chút. Sau đó ấn mở group chat Wetchat.
"Sắt Sắt không muốn mập: Hai người đang làm gì vậy?"
Khương Sắt lợi một lúc, cũng không đợi được trả lời.
Cô nói thầm một tiếng kỳ quái.
Chỉ là nghĩ có khả năng Lục Thanh Thần lại dẫn Tống Vi Tâm ra ngoài chơi rồi.
Đúng lúc này, Nhiếp Tư Cảnh tới gọi cô đi ăn cơm, Khương Sắt tắt wechat, cũng không tiếp tục để ý tới nữa.
Ngay lúc Khương Sắt và Nhiếp Tư Cảnh ăn cơm trưa, điện thoại di động trong túi chợt sáng màn hình.
"Vi Tâm không muốn nghèo: Tớ và Tiểu Thần Tử đang chơi ở công viên trò chơi đây! Chính là công viên trò chơi Thánh Tâm mới mở đấy!"
Đáng tiếc, sau đó Khương Sắt không có xem điện thoại nên không có nhìn thấy tin này.
Chờ khi ăn cơm trưa xong, Khương Sắt thay bộ quần áo rồi đi ra ngoài với Nhiếp Tư Cảnh.
Hiện tại đã vào thu, mùa thu ở thủ đô vô cùng thoải mái hợp ý người, không lạnh cũng không quá nóng, ngay cả ánh nắng rơi trên người cũng không khiến người ta thấy nóng bỏng chướng mắt.
Vì để chơi những hạng mục kích thích kia, Khương Sắt đã bỏ váy nhỏ mà thay thành quần thưởng rộng rãi.
Hai chân được quần đen bao vây, chỉ lộ ra mắt chân.
Để Nhiếp Tư Cảnh vô cùng hài lòng.
Nghĩ thầm, nếu sau này cô đều mặc như vậy thì tốt.
Hôm nay, người lái xe chính là quản gia.
Khương Sắt và Nhiếp Tư Cảnh ngồi ở hàng sau. Khương Sắt nhìn xe lái vào trong thành phố, xe cộ chung quanh đều là kẻ tới người đi, tấp nập.
Cô lo lắng nhìn thoáng qua Nhiếp Tư Cảnh.
Anh rũ mắt thấp xuống, mặt mày cau lại.
Hiển nhiên, vẫn chưa thật sự quen với hoàn cảnh ồn ào náo nhiệt như vậy.
Khương Sắt khựng lại, nghiêng người qua, đưa hai tay lên, bịt kín lỗ tai Nhiếp Tư Cảnh.
Nhiếp Tư Cảnh ngước mắt, đã nhìn thấy cô nghiêm túc nói: "Như vậy là tốt lắm rồi."
Nhiếp Tư Cảnh nhìn dáng vẻ nghiêm túc của thiếu nữ, không nhịn được cười một tiếng.
Cầm hai tay đang che lỗ tai mình xuống, bọc kín trong tay mình.
"Anh chỉ cần quen thuộc thôi." Giong anh khàn khàn.
Quen thuộc, thế giới cô đang sống.
"Ừm. Em sẽ cùng anh."
Nhiếp Tư Cảnh không nhịn được kéo cô ôm vào lòng.
Cưng chiều, tin tưởng không có điểm dừng, cũng không có bất cứ thắc mắc hay kỳ quái gì.
Thật sự là... Khiến anh cam lòng bước ra khỏi giới hạn vì cô.
Chờ khi lái xe vào bãi đỗ xe của thiên đường Thánh Tâm.
Quản gia đưa tới hai cái vòng lam xanh với đỏ.
"Cậu chủ, mợ chủ, đây là vòng tay của khu giải trí, có thể thông qua tất cả các hạng mục trò chơi không cần xếp hàng."