⬅ Trước Tiếp ➡
Khi cô vừa chạm ngón vào ứng dụng trong điện thoại, thì một giọng nói dịu dàng vang lên, "Cô Tần không có người đón sao, trên xe chúng tôi còn chỗ đấy, hay là cùng về nhé?" Tần Thư Niệm quay đầu lại, nhìn thấy Tống Quán Quán trông như con chim nhỏ đeo bám, đang khoác tay Lệ Dị Thần, mỉm cười nhìn cô.
Hai người này sao cứ mãi âm hồn bất tán vậy? Tại sao đi tới đâu cũng có thể bắt gặp hai người này kia chứ Cô cố gắng kiềm chế không trợn ngược mắt lên, Tần Thư Niệm cầm điện thoại lắc lắc trước mặt họ, "Tôi có điện thoại, tự tôi có thể gọi xe về được, không làm phiền anh Lệ và cô Tống.
" "Nhưng, buổi tối xung quanh đây vắng vẻ, cô Tần đi một mình về nhà sẽ rất nguy hiểm đấy.
" Tống Quán Quán ngẩng đầu lên nhìn Lệ Dị Thần với vẻ mặt đáng thương, giọng có chút nũng nịu, "A Thần, dù sao thì chúng ta cũng tiện đường, hay là đưa Tần tiểu thư một đoạn nhé? Được không anh?" Đôi mắt Lệ Dị Thần trầm xuống lạnh lùng.
đưa tay ôm lấy eo Tống Quán Quán, ánh mắt lướt qua gương mặt Tần Thư Niệm, "Nếu như em đã nói thế, đương nhiên là được rồi.
" "A Thần anh thật tốt.
" Tống Quán Quán để lộ biểu cảm hạnh phúc, tiếp theo lại nhìn về phía Tần Thư Niệm, "Cô Tần, lên xe đi.
" Hai người này trông giống như dáng vẻ đang diễn kịch bố thí trước mặt Tần Thư Niệm, khiến cô cảm thấy muốn buồn nôn.
Cô nhíu mày, "Các ngươi không hiểu tiếng người à, tôi nói tôi có thể gọi xe, các ngươi bị điếc sao?" "Cô Tần... tôi... tôi không có ý gì khác cả.
" Tống Quán Quán hình như cảm thấy sợ hãi trước lời nói hung hãn của Tần Thư Niệm, mắt cô trở nên đỏ hoe, "Tôi chỉ là thấy trời đã tối, sợ cô một mình sẽ nguy hiểm... " Lệ Dị Thần nhíu mày ra tay bảo vệ Tống Quán Quán, "Quán Quán là vì muốn tốt cho cô, đừng có mà không biết điều " "A Thần, đừng nói nữa.
" Tống Quán Quán vội vàng ngăn cản Lệ Dị Thần.
"Nếu cô vì chuyện ly hôn mà giận dỗi với tôi, không cần thiết phải trút giận lên Quán Quán, cô ấy vô tội, cũng thật lòng vì muốn tốt cho cô.
" Thật lòng vì muốn tốt cho cô ư? Những lời như thế mà Lệ Dị Thần cũng nói ra được, đầu óc anh ta có phải bị chó tha đi mất rồi không.
"Có bệnh thì đi khám đi, đừng ở đây cản trở tôi gọi xe " Bị Tần Thư Niệm mắng một câu, Lệ Dị Thần đứng yên tại chỗ và tỏ vẻ mặt không vui.
Tống Quán Quán thì có chút lo lắng, khoác tay Lệ Dị Thần, "Xem ra, cô Tần thật sự không thích tôi... " Tần Thư Niệm chẳng buồn đôi co nhảm nhí với hai người này nữa, cô cúi đầu xuống, bấm điện thoại định gọi xe.
Đột nhiên điện thoại của cô bị Lệ Dị Thần giật mất, lần này Tần Thư Niệm thật sự giận dữ, "Lệ Dị Thần, rốt cuộc thì anh muốn làm gì đây " Đột nhiên Một chiếc xe thể thao màu đỏ rực dừng lại ngay bên cạnh.
Gương mặt tươi cười của Kỳ Tiêu thò ra từ cửa sổ xe, "Yo, xem ra tôi đến thật không đúng lúc, mấy người đang cãi nhau đấy à?".

⬅ Trước Tiếp ➡