Anh chống một tay lên cửa sổ xe, cổ tay đỡ lấy cằm, nhìn Tần Thư Niệm với vẻ thích thú "Cô Tần, sao lại đi một mình thế kia, hay là để tôi đưa cô về nhé?" Chiếc xe thể thao màu đỏ rực, kết hợp với làn gió đêm thổi tung mái tóc, khiến cho gương mặt điển trai của người đàn ông càng thêm nổi bật dưới bầu trời đêm.
Nhưng lại khiến Lệ Dị Thần bất giác nheo mắt lại.
Kỳ Tiêu, thái tử gia của Công ty Châu báu Kỳ Thị, nổi tiếng là công tử đào hoa, dựa vào gia thế giàu có mà thay bạn gái như thay áo.
Sao anh ấy lại quen biết với Tần Thư Niệm? Vốn dĩ Tần Thư Niệm không muốn có quá nhiều tiếp xúc với Phó Đình Thâm và những người khác.
Lý trí mách bảo cô rằng yêu cầu mà Phó Đình Thâm đưa ra với cô trên trường đua không đơn giản như thế, nhưng vào lúc này cô thực sự không muốn tiếp tục dây dưa với Lệ Dị Thần.
"Vậy cảm ơn anh Kỳ nhé.
" Tần Thư Niệm quay đầu về phía Lệ Dị Thần, đưa tay ra "Có thể trả lại cho tôi rồi chứ?" Lệ Dị Thần cầm điện thoại của cô trong tay, sắc mặt có chút khó chịụ
Còn chưa kịp mở miệng, Tống Quán Quán đứng bên cạnh đã nhanh chóng lên tiếng "Các mối quan hệ của Tần tiểu thư thật rộng, trước có tiểu thư nhà họ Thẩm, bây giờ lại quen biết với Kỳ thiếu gia, cũng không biết Tần tiểu thư dựa vào con đường nào để có thể tiếp xúc được với họ vậy nhỉ?" Trong câu nói của cô đầy ác ý, Lệ Ôn Hàm đứng bên cạnh cuối cùng đã không nhịn được "Chắc là đeo bám theo thôi, loại người hạ đẳng vừa thấp kém, vừa không có văn hóa như cô ấy chắc chắn thường xuyên lượn lờ ở những nơi không đứng đắn, cầu xin sự chú ý của những công tử nhà giàu đó.
" Tổng Quán Quán vội vàng ngắt lời "Ôn Hàm, không thể nói về Tần tiểu thư như thế được, có lẽ Tần tiểu thư có nỗi khổ riêng cũng không biết chừng?" Hai người một hát một hò phối hợp rất ăn ý, Tần Thư Niệm nghiêng đầu liếc nhìn Kỳ Tiêu bên cạnh, ước chừng cũng đoán ra được ý đồ của hai người họ.
Chẳng qua chỉ là muốn gán cho cô cái mác lẳng lơ không đứng đắn trước mặt Kỳ Tiêu mà thôi.
Không đợi Tần Thư Niệm phản bác, Kỳ Tiêu ngồi trong xe đã lên tiếng cười trước.
"Cô Lệ phải không, lần trước chia tay ở hộp đêm, đã lâu lắm rồi không thấy cô lên sân khấu nhảy nhót nữa nhỉ " Anh nhưởng mày, tỏ vẻ mặt như rất tò mò "À đúng rồi, lần trước chàng trai ôm eo cô, dính sát vào người cô sao không đi cùng cô vậy, tôi còn tưởng đó là bạn trai của cô nữa đấy " Gương mặt Lệ Ôn Hàm lập tức biến sắc, Lệ Dị Thần đứng bên cạnh nhìn cô với vẻ mặt c ngờ vực "Bạn trai gì hà, em đi hộp đêm rồi ư, sao anh lại không biết?" Lệ Ôn Hàm sợ đến mức nói lắp bắp "Không phải, anh, anh nghe em giải thích, anh đừng nói lại với bố mẹ, nếu không thì em tiêu đời ngay " Tần Thư Niệm không có thời gian đứng đây xem vở kịch gia đình đến quá đột ngột này, cô tỏ vẻ bực tức đưa tay về phía Lệ Dị Thần.
"Điện thoại " Sắc mặt Lệ Dị Thần trở nên khó chịu, cuối cùng cũng không nói gì thêm nữa, đưa trả điện thoại lại cho Tần Thư Niệm.
Sau khi đoạt lại điện thoại, Tần Thư Niệm mở cửa xe, và tự mình bước vào xe.