⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cảm thấy bồn chồn, đứng ngồi không yên, suy nghĩ một lúc thì vẫn quyết định gọi điện thoại cho Lệ Dị Thần.
Không có ai nghe máy.
Tần Thư Niệm nhíu mày, gửi thêm một tin nhắn cho Lệ Dị Thần Người đâu rồi? Đại ca, tôi không có thời gian để lãng phí với anh.
Còn bao lâu nữa, cho tôi một câu trả lời chắc chắn, tôi không rảnh để đợi mãi ở đây.
Tin nhắn gửi đi giống như hòn đá rơi xuống biển, Tần Thư Niệm nhìn ra ngoài trời, lòng đầy bực bội.
Nhìn vào khung chat với ba chữ "Lệ Dị Thần", Tần Thư Niệm tức giận đến mức không chịu nổi, tình cảm bốn năm không thể phai nhạt vào giây phút này cũng không thể ngăn được tâm trạng muốn chém người của cô.
Ly thì ly không ly thì thôi, có giỏi thì sau này đừng có mà quỳ xuống cầu xin tôi.
Cô đứng dậy, trực tiếp đi ra ngoài, định trực tiếp đi thẳng về nhà.
Thật không may, vì muốn tiện lợi, nên hôm nay cô ra ngoài mà không lái xe, nhưng lúc này lại đúng lúc đổ mưa to.
Lúc đầu Tần Thư Niệm dự định mở khung chat với Thẩm Y Y, nhưng nghĩ ngợi một lúc thì đóng lại.
Hôm nay là buổi điều trần của Thẩm Thị, cô biết chỉ cần một cuộc gọi là Thẩm Y Y sẽ bỏ công việc để ra ngoài tìm cô, nhưng Tần Thư Niệm thực sự không muốn làm phiền tới công việc của Thẩm YY.
Lâu lắm rồi cô mới mở ứng dụng đặt xe, nhưng tiếc là thời gian không thuận lợi, khu vực xung quanh Cục Dân Chính lại khá vắng vẻ, mãi không có ai nhận đơn.
Tần Thư Niệm chỉ còn cách cắn răng lao ra dưới cơn mưa, trong thời tiết mưa gió bão bùng như thế, mà bước đi từng bước từng bước, đi bộ khoảng hơn mười phút thì mới thấy được ngã tư đông đúc người qua lại.
Cuối cùng cô cũng bắt được một chiếc xe taxi để về nhà.
Về đến nhà, Tần Thư Niệm bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, cô lấy khăn lau khô nước mưa trên người, nhưng vẫn lo lắng không bảo đảm, cuối cùng cô còn tắm nước nóng và uống thuốc cảm trước khi chìm vào giấc ngủ sâụ
"Đùng đùng đùng " Khi bị tiếng gõ cửa ầm ĩ đánh thức, đầu của Tần Thư Niệm vẫn đau nhức không chịu nổi.
Cô lắc lắc đầu, tay ôm trán, mãi không nghĩ ra được ai lại tới tìm cô vào giờ này, cô đành phải kéo lê đôi dép xuống tầng dưới mở cửa.
"Bà thông gia, bà không cần khách sáo, sau này Quán Quán gà vào đây, thì đều là người một nhà cả, dù sao thì Dị Thần có nhiều căn nhà, bà muốn ở căn nào thì cứ ở căn đó, sao còn phải khách sáo với con rể mình kia chứ?" "Quán Quán có thể kết lại mối lương duyên với Dị Thần, đó là phúc của nó, năm xưa hai đứa chia tay do hiểu lầm, không ngờ lại để cho kẻ tiểu nhân thừa cơ lên ngôi.
" "Chứ còn gì nữa? Quán Quán, cô con dâu này, dù tôi có nhìn ngang nhìn dọc thì thấy đều hài lòng hơn gấp trăm lần so với cái con tiểu tiện nhân Tần Thư Niệm kia, có được nó làm con dâu cũng là tôi... " Cửa vừa được mở ra, thì cuộc trò chuyện bên ngoài đột nhiên tắt ngúm.
Lệ mẫu nhìn Tần Thư Niệm mặc đồ ngủ, tóc dài buông xõa, đôi mắt còn đang ngái ngủ, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.

⬅ Trước Tiếp ➡