⬅ Trước Tiếp ➡
"Sao lại là cô? Sao cô lại ở trong nhà của con trai tôi?" Bà đưa đầu vào trong nhà quan sát, giọng cao lên vài phần "Vú Vương đâu, tôi bảo tới đây trước để dọn dẹp, đống rác lớn thế này cũng không biết dọn đi hay sao?" Nói bóng gió ngay trước mặt để chỉ trích, như thể sợ người khác không biết những lời ác ý này là đang nhắm vào mình, Tần Thư Niệm vốn dĩ vẫn còn đang buồn ngủ, nhưng bây giờ phút chốc đã tan biến hết.
Nhìn những người đang đứng trước mặt, ánh mắt cô đột nhiên trở nên lạnh lùng.
"Sao lại không dọn, bên ngoài chẳng phải toàn là rác hay sao?" Sắc mặt của đám người này lập tức trở nên khó coi, Tống Quán Quán đứng bên cạnh đảo mắt nhìn vài vòng, bước tới trước chào hỏi Tần Thư Niệm.
"Thật không ngờ lại gặp cô ở đây, cô Tần, thật là trùng hợp đấy.
" Tần Thư Niệm ngáp một cái, uể oải nói "Không trùng hợp lắm, đây là nhà của tôi, cô tìm đủ trăm phương ngàn kế để đến đây, không giống như không ngờ tới đâu nhỉ.
" Gương mặt Tống Quán Quán trở nên lúng túng, cô còn chưa kịp mở miệng, là Lệ mẫu đã nổi điên lên.
"Cái gì mà nhà của cô? Cô thì có cái gì chứ, thứ cô ăn, nhà cô ở, nước cô uống, có cái nào không phải dựa vào Dị Thần, đứng ở đây mà nói đây là nhà của cô, cô lấy đâu ra sĩ diện vậy hả?" Tần Thư Niệm nhìn chằm chằm vào gương mặt không hề che giấu sự cay nghiệt của Lệ mẫu, trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh leo.
Nói chính xác, đây là căn nhà mà Lệ Dị Thần đã hứa tặng cô, trước mắt thủ tục sang tên vẫn chưa hoàn tất, nếu một mực muốn lấy lại căn nhà này cũng là hợp tình hợp lý.
Nhưng Tần Thư Niệm không chịu nổi việc Lệ Dị Thần hoàn toàn không hề thông qua sự đồng ý của cô, đã đề cả một đám người như tỏ vẻ như là chủ nhân của căn nhà này, tới tận cửa để khiến cô khó xử.
Tình huống này trông giống như khi đứng cùng Tổng Quán Quán, thì cô mới là tiểu tam, còn người đối diện mới là chính thất được bổ mẹ chống lưng.
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước cho việc Lệ Dị Thần không có tình cảm nào với cô, nhưng cô tưởng rằng nể mặt tình cảm của cô suốt bốn năm, thì chí ít Lệ Dị Thần dựa vào thân phận đương gia của doanh nghiệp lớn thì anh cũng có thể dành cho cô chút tôn trọng.
Chứ không phải thái độ vừa thấp kém vừa xấu xa vừa cay nghiệt như thế.
"Thật xui xẻo Căn nhà này cho loại người hạ đằng như cô ở, không biết bên trong có thể dính mùi bẩn thỉu gì, thật không chịu nổi " Lệ Ôn Hàm nắm lấy cổ tay Tống Quán Quán, liếc mắt nhìn Tần Thư Niệm một lượt từ trên xuống dưới.
"Chị Quán Quán, chút nữa chị nhất định phải tìm người dọn dẹp lại toàn bộ từ trong ra ngoài, đừng để bị dính phải vận xui đấy " Tống Quán Quán vỗ vỗ vào tay của Lệ Ôn Hàm, cười dịu dàng "Chị biết rồi, chị biết một đứa tinh nghịch như em luôn là người bảo vệ chị nhất mà.
" Cô quay đầu nhìn về phía Tần Thư Niệm, tỏ vẻ mặt khó xử, nhẹ nhàng khuyên răn "Cô Tần, nếu cô thực sự không có chỗ nào để đi, hay là để tôi giúp cô đặt một phòng khách sạn ở bên ngoài, đợi cô thuê được nhà rồi hãy dọn đi nhé? Căn nhà này bố mẹ tôi đã xác định vào ở rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡