Bố mẹ Quán Quán cần phải ở đây một thời gian dài, đợi tới khi hôn lễ kết thúc rồi mới tính tới việc có chuyển đi hay không, căn nhà này hãy để họ vào ở trước đã.
" Đầu óc Tần Thư Niệm vốn đã choáng váng, nghe những lời này của anh thì càng thêm bực bội và bất lực.
"Anh gấp gáp kết hôn như thế, hôm qua tôi yêu cầu anh đi Cục Dân Chính để tiến hành thủ tục ly hôn, anh chết rồi hay sao?" Giọng cô đầy vẻ chán ghét "Tỏ ra vẻ mặt cao cao tại thượng như thể đang chờ đợi tôi phải van xin anh ly hôn, tôi thật sự rất tò mò, rốt cuộc ai là người phản bội trong hôn nhân, gấp gáp tìm kiếm tình yêu mới đây?" "Cái gì mà ly hôn? Hôm qua cô đã tìm tôi ư?" Giọng Lệ Dị Thần đầy nghi hoặc, rõ ràng anh hoàn toàn không hề biết những chuyện mà Tần Thư Niệm đang nói.
Ánh mắt Tống Quán Quán sáng lóe lên, trong lòng chợt trầm xuống, thì ra hôm qua Tần Thư Niệm muốn ly hôn với Lệ Dị Thần, cô lại bỏ lỡ một cơ hội tốt nữa rồi... Cô khựng lại một chút, trong lòng suy nghĩ, Tần Thư Niệm đã si tình Lệ Dị Thần nhiều năm như thế, ai có thể đảm bảo cái mà cô gọi là ly hôn đó có phải chỉ là cái cớ gì đó của cô hay không? Thấy Tần Thư Niệm định mở miệng mắng tiếp, Tống Quán Quán lập tức lên tiếng ngắt lời "Không cần phiền phức như vậy đâu, Dị Thần, để cô Tần cùng sống chung ở đây cũng được, dù sao trong nhà cũng có nhiều phòng trống, vẫn còn có thể cung cấp cho cô Tần một nơi để dung thân.
" "Dù thế nào thì bây giờ Tần tiểu thư vẫn còn là vợ cũ của anh, nếu thực sự đuổi cô ấy ra ngoài, có phải không tốt lắm hay không?" Lời nói vừa dứt, Lệ mẫu đứng bên cạnh bèn lên tiếng chửi mắng.
"Không tốt cái gì mà không tốt, Quán Quán, dì nói này, con chính là quá lương thiện rồi, nên mới bị loại người hạ đẳng này lấn lướt, con chưa từng nghe qua câu nói 'đánh kẻ đã ngã ngựa' hay sao?" Lệ Dị Thần ở đầu dây bên kia nghe rõ mồn một, Tần Thư Niệm nhìn cái điện thoại đang c mở loa ngoài nhưng lại im lặng không nói gì cả, chút hy vọng cuối cùng cũng đã hoàn toàn tan biến.
Cô trực tiếp tắt điện thoại đi.
"Bảo vệ, bảo vệ đều chết đi đâu hết rồi?" Lệ mẫu lấy điện thoại ra, trực tiếp gọi cho quản lý biệt thự bên hồ, tỏ rõ dáng vẻ của một bà chủ giàu có.
"... Đúng, một phụ nữ bị bệnh thần kinh không rõ danh tính, xông vào nhà tôi, hy vọng các ngươi lập tức tới đây để xử lý, nếu lần sau còn để xảy ra chuyện này, tôi sẽ trực tiếp khiếu nại " Tần Thư Niệm nghe mà thấy buồn cười, cô đột nhiên lùi lại hai bước, dưới ánh mắt còn chưa rõ chuyện gì của mọi người, thì "rầm" một tiếng, cánh cửa được đóng sầm lại.
Trước mặt ông bà thông gia tương lai mà bị người khác làm bẽ mặt như thế, Lệ mẫu suýt nữa đã không giữ được phong thái của một bà chủ hào môn.