⬅ Trước Tiếp ➡
" Tần Thư Niệm nhìn những người trước mặt mà không biết nói gì hơn, cảm giác đau đầu đến ngay lúc này khiến cô cảm thấy khó chịụ
"Căn nhà này là Lệ Dị Thần đã tặng lại cho tôi, anh ấy chưa nói với cô hay sao?" "Cô đừng có ở đây nói bậy " "Anh tôi sao có thể tặng nhà cho loại người thấp kém như cô kia chứ " Lệ Ôn Hàm và Lệ mẫu cùng nhau hét vào mặt Tần Thư Niệm, rõ ràng họ không dám tin, dựa vào sự vô tình của Lệ Dị Thần đối với Tần Thư Niệm, anh ấy lại có thể hào phóng với cô như thế ư.
Tần Thư Niệm nhìn vào một người không nói lý lẽ như Lệ Ôn Hàm "Khi anh cô tặng tôi xe thể thao, chẳng phải cô cũng có mặt ở đó sao, còn vì một chiếc xe mà đòi sống đòi chết với tôi, tại sao anh ấy lại không thể tặng nhà cho tôi?" Lệ mẫu theo phản xạ tự nhiên đã quay đầu nhìn về phía Lệ Ôn Hàm, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ "Điều cô ấy nói là thật ư?" "Đó là hai việc khác nhau " Lệ Ôn Hàm gân cổ hét vào mặt Tần Thư Niệm "Xe thể thao có bao nhiêu tiền, căn biệt thự này là một trong những khu vực tốt nhất, còn có cảnh hồ, ít nhất cũng phải trên ngàn vạn tệ, dựa vào đâu lại phải đem cho loại người hạ đẳng như cô chứ, cô xứng sao?" Nghe tới đây, ngay cả mẹ của Tống Quán Quán cũng không nhịn được mà lên tiếng chế giễu "Thời buổi này mấy cô gái chỉ biết chạy theo đồng tiền thật khiến người ta mở rộng tầm mắt, sao lại có thể dùng thủ đoạn không biết xấu hổ như thế chứ, thật không có chút lòng tự trọng của người con gái.
" Tần Thư Niệm thực sự không muốn nói nhiều với họ, trực tiếp gọi điện thoại cho Lệ Dị Thần, đồng thời bật luôn loa ngoài.
"Tự mà hỏi đi.
" Còn chưa kịp để Lệ Dị Thần mở miệng, Lệ mẫu và Tống mẫu đã tranh nhau giải thích.
"Dị Thần, con thực sự tặng căn biệt thự bên hồ cho người phụ nữ đó hay sao?" "Dị Thần, này, là dì đây, là thế này, chẳng phải con bảo chúng tôi chọn một căn nhà hay sao, dì và chú đều thích căn biệt thự bên hổ này, nhưng vợ cũ của con bây giờ đang chiếm đoạt nhà của người khác, còn làm Quán Quán khó xử trước mặt mọi người, dì biết con là người hiểu lý lẽ, sẽ không để Quán Quán phải chịu ấm ức trước vợ cũ của con đúng chứ?" Đầu dây bên kia im lặng vài giây, thì mới vang lên giọng nói của người đàn ông.
"Dì à, mọi người thích căn nào thì cứ vào ở căn đó, những việc khác để cháu xử lý.
xuất hiện Lệ Ôn Hàm lập tức nhìn Tần Thư Niệm với vẻ đắc ý, "Nhìn đi, anh tôi đã nói rồi, căn nhà này không liên quan gì tới cô cả, cô còn không mau cút ra ngoài đi " Ở đầu dây bên kia, Lệ Dị Thần nghe thấy những lời này, theo bản năng anh ấy muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng nghĩ tới việc làm như thế sẽ khiến Tổng Quán Quán và nhà họ Tống bị mất thể diện, nên anh đành nuốt lại những lời định nói vào trong bụng.
Anh đổi giọng, cố gắng nói với Tần Thư Niệm bằng giọng dịu dàng nhất có thể.
"Thư Niệm, tôi sẽ bảo trợ lý đặt cho cô một căn phòng ở khách sạn Hilton, gần đây cô ở tạm trong khách sạn.

⬅ Trước Tiếp ➡