Chương 23
sẽ xử lý tốt." Bà cụ Úc thở dài, trong giọng điệu mang theo vài phần trách cứ "Con chính là quá tin tưởng nó, cho nên mới để Triệu Tuyết Nhi có cơ hội chạy đến trước mặt con mà lên mặt " Nhan Tích im lặng.
Mọi người đợi vài phút sau, không thấy Úc Tư Đình đi ra, bà cụ liền lạnh mặt ra lệnh cho tài xế lái xe.
Về đến biệt thự cũ nhà họ Úc nửa tiếng sau, Úc Tư Đình mới từ bệnh viện trở về.
Biểu cảm trên mặt anh bình tĩnh, lúc nhìn Nhan Tích, đôi mắt đen sâu thẳm cũng không sắc bén như lúc ở bệnh viện vừa rồi.
Rất rõ ràng, anh đã an ủi xong cảm xúc của Triệu Tuyết Nhi, cho nên thần sắc mới thả lỏng như vậy.
Nhan Tích dời mắt khỏi người anh, đáy mắt thoáng qua một tia tự giễụ Thật là một thứ tình cảm khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Bà cụ Úc vừa thấy người bước vào cửa, cơn giận không biết từ đâu bùng lên, liền quát lớn "Anh còn biết đường về à?" Thấy thái độ của bà, Úc Tư Đình cũng không tỏ ra khó chịụ Anh liếc mắt về phía Nhan Tích đang ngồi trên sofa, thản nhiên đáp "Con đến đón cô ấy." Bà cụ Úc hừ một tiếng, trừng mắt nhìn anh đầy bất mãn rồi nắm lấy tay Nhan Tích, ra vẻ bênh vực cô.
"Tiểu Tích, nếu tối nay con không muốn về thì cứ ở lại đây với bà." Nhan Tích còn chưa kịp trả lời, đã thấy đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông thoáng vẻ cảnh cáo.
Nếu cô đồng ý ở lại, Úc Tư Đình sẽ không tiện rời đi.
Ngày mai Triệu Tuyết Nhi phải phẫu thuật, đêm nay chắc chắn anh phải sang đó túc trực mới yên tâm.
"Bà nội..." Cô khẽ mím môi, chậm rãi lên tiếng, nhưng chưa kịp nói hết câu thì Úc Tư Đình đã ngắt lời.
"Cô ấy lạ giường." Bà cụ Úc sa sầm mặt, giận dữ quát "Anh câm miệng." Vẻ mặt Nhan Tích vẫn bình thản, cô nhẹ giọng nói theo "Bà nội, đúng là con hơi lạ giường thật.
Hơn nữa ngày mai con có một ca phẫu thuật rất quan trọng, không thể xảy ra sai sót nào được, ở lại nhà cũ sợ sẽ không tiện nghỉ ngơi ạ." "Bà nghỉ ngơi sớm nhé, con và Tư Đình không làm phiền bà nữa." Nói rồi, cô từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa.
Thấy vậy, bà cụ Úc khẽ thở dài, cũng đứng dậy theo, nắm chặt tay Nhan Tích định nói thêm gì đó.
Nhưng Úc Tư Đình đã vươn tay siết lấy eo cô, chỉ cần dùng chút sức đã kéo cô từ bên cạnh bà về phía mình.
"Bà nội, chúng con đi trước, bà nghỉ ngơi cho khỏe." Nhan Tích bị anh kéo mạnh, cả người va vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Mùi hương thanh mát thoang thoảng trên người anh xộc vào mũi, khiến tim cô cũng loạn đi một nhịp.
Đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, vài giây sau mới giãn ra.
Bà cụ Úc vẫn canh cánh chuyện bắt gặp ở bệnh viện hôm nay, bèn hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng đi, không thèm để ý đến Úc Tư Đình.
Thấy thế, Nhan Tích bèn nhỏ nhẹ dỗ dành bà.
"Bà nội, bà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đợi con xong đợt này sẽ về nhà cũ chơi với bà." "Bà đừng giận nữa, được không ạ?" Lúc này bà cụ Úc mới quay người lại, nắm tay Nhan Tích dặn dò thêm vài câụ Úc Tư Đình vẫn đặt tay trên eo cô.
Eo cô vừa nhỏ vừa mềm, giống hệt như giọng điệu lúc cô nói chuyện với bà cụ, khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịụ Ra khỏi sân, thấy bà cụ Úc đã vào nhà, bàn tay Úc Tư Đình