⬅ Trước Tiếp ➡

đặt trên eo cô cũng lập tức thu về.
Rõ ràng, hành động thân mật vừa rồi của anh chỉ là diễn cho bà cụ xem mà thôi.
Nhan Tích nén xuống cảm giác hụt hẫng thoáng qua trong lòng, lạnh nhạt nói "Tôi tự lái xe đến." Nói xong, cô định đi lấy xe thì Úc Tư Đình đã nắm lấy cổ tay cô "Ngày mai tôi sẽ bảo trợ lý lái xe đến bệnh viện cho cô." Thấy Úc Tư Đình dường như có chuyện muốn nói, Nhan Tích cũng không làm cao, cô lướt qua cửa ghế phụ, mở cửa sau rồi cúi người ngồi vào.
Vị trí ghế phụ, tốt nhất vẫn nên dành cho Triệu Tuyết Nhi.
Úc Tư Đình nhìn hành động của cô, đôi mắt sâu thẳm khẽ lóe lên.
Anh liếc nhìn ghế phụ trống không, vẻ mặt dường như có chút không vui "Tôi là tài xế của cô à?" Nhan Tích khựng lại, ánh mắt khẽ thay đổi, im lặng vài giây rồi đáp "Vậy để tôi làm tài xế cho anh nhé?" Úc Tư Đình không nói gì, sa sầm gương mặt tuấn tú rồi ngồi vào ghế lái, khởi động xe rời khỏi biệt thự cũ của nhà họ Úc.
Suốt dọc đường, không ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Khu Tam Khê Công Viên Thành.
Úc Tư Đình lái xe vào sân rồi dừng lại.
Nhan Tích mở cửa xuống xe trước, thấy Úc Tư Đình mặt lạnh tanh không có ý định xuống xe, cô khẽ cắn môi, thấp giọng nói một câụ "Chuyện bà nội bắt gặp cô Triệu ở bệnh viện không liên quan đến tôi." Nghe vậy, Úc Tư Đình ngước mắt nhìn cô, hai ánh mắt chạm nhau, Nhan Tích không hề né tránh.
Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cô, anh thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói "Không liên quan đến cô, nhưng người đưa bà xuống lầu lại là cô." Lòng Nhan Tích lạnh đi, thầm trách mình sao lại phí lời giải thích với anh.
Cô thở hắt ra, dời ánh mắt khỏi người Úc Tư Đình rồi xoay người đi vào nhà.
Úc Tư Đình liếc nhìn bóng lưng cô, khởi động xe lùi ra khỏi gara.
Nhan Tích vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng động cơ gầm lên rồi rời đi.
Cô khẽ cắn môi, cố gắng ổn định lại cảm xúc.
Chuyện anh đến chỗ Triệu Tuyết Nhi đã nằm trong dự liệu của cô, chẳng có gì đáng để đau lòng cả.
Dì Lâm thấy Nhan Tích về thì vội vàng bước tới "Thiếu phu nhân, cô ăn tối chưa?
Có cần tôi chuẩn bị chút đồ ăn khuya không?" Nhan Tích đặt túi xách lên tủ, mỉm cười đáp "Không cần đâu ạ, con ăn ở nhà cũ rồi." Dì Lâm nghe vậy thì khẽ gật đầu, ánh mắt vô thức nhìn ra cửa.
Nhan Tích nhận ra ánh mắt của bà, khẽ nói "Dạo này sức khỏe bà nội không tốt.
Dì Lâm, mấy chuyện không quan trọng thì đừng làm phiền bà phải bận tâm nhé." Nghe vậy, dì Lâm cười gượng gạo rồi gật đầu vâng dạ.
Lúc Úc Tư Đình bước vào nhà thì nghe thấy giọng nói ôn hòa của cô đang dặn dò dì Lâm.
Đôi mắt hẹp dài của anh khẽ nheo lại.
Sự rộng lượng của cô không hiểu sao lại khiến anh cảm thấy bực bội.
Dì Lâm là người đầu tiên nhìn thấy Úc Tư Đình.
"Thiếu gia." Bà vui mừng reo lên, rõ ràng không ngờ Úc Tư Đình sẽ quay lại.
Dáng người Nhan Tích cứng đờ, cô liếc mắt nhìn người đàn ông đang sải bước từ cửa vào.
Úc Tư Đình nhìn vẻ mặt có phần kinh ngạc của cô, hừ lạnh "Sao thế, tôi không được về nhà à?" Nhan Tích khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Đương nhiên là không phải." Úc Tư Đình liếc nhìn Nhan Tích, mặt không cảm xúc lướt qua người cô rồi đi


⬅ Trước Tiếp ➡