⬅ Trước Tiếp ➡

cô gọi điện tới "Mảnh đất của nhà họ Nhan ở phía tây ngoại ô đã được Úc Tư Đình mua lại với giá cao.
Có cậu ta ra tay, mấy mảnh đất ế ẩm trước đây của nhà mình cũng bán được gần hết rồi." Nhan Tích khẽ "vâng" một tiếng.
Anh yêu Triệu Tuyết Nhi đến mức này, vì để ca phẫu thuật không xảy ra sai sót nào nên mới ra tay giúp đỡ Nhan thị.
Khủng hoảng nợ nần của Nhan thị tạm thời được giải quyết.
Đầu dây bên kia, Nhan Như Du lại hào hứng nói thêm vài kế hoạch về việc sau này Nhan thị sẽ thoát ly khỏi bất động sản, tinh giản bộ máy để tiến lên, Nhan Tích chỉ im lặng lắng nghe.
Có lẽ vì chủ đề mình nói không được hưởng ứng, Nhan Như Du ở đầu dây bên kia cũng mất hứng "Thôi bỏ đi, nói em cũng chẳng hiểụ" "Lần này khủng hoảng của Nhan thị đã được giải quyết, chuyện ly hôn của em và Úc Tư Đình cũng nên đưa vào kế hoạch đi.
Bao nhiêu năm như vậy, dù là nuôi một con chó cũng có tình cảm rồi, em đừng để bản thân phải chịu uất ức nữa." Nhan Tích không trả lời.
Đầu dây bên kia, Nhan Như Du cũng không nói nhiều, cúp máy luôn.
Nhan Tích thở dài một hơi, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân bèn đi từ phòng khách ra, nhìn thấy bóng dáng Úc Tư Đình bước vào thang máy.
Ngay khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, Nhan Tích khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói.
"Úc tổng, anh yên tâm, chúng ta là vợ chồng một thời gian, ca phẫu thuật ngày mai của cô Triệu tôi nhất định sẽ dốc toàn lực, không để anh phải tuyệt hậu đâụ" Cửa thang máy đóng lại, Úc Tư Đình vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc.
Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng động cơ xe hơi rời đi.
Nhan Tích khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đêm nay chắc chắn Úc Tư Đình sẽ không về nữa, cô vốn lạ giường, vì để nghỉ ngơi tốt hơn nên bèn quay lại phòng ngủ chính.
Phong Lâm Sơn Trang.
Đây là khu vui chơi giải trí do Cố Sâm Diệp thành lập, cũng là nơi tụ tập của mấy anh em thân thiết chơi với nhau từ nhỏ.
Cố Sâm Diệp mới về nước chưa được bao lâu, lần đầu tiên tổ chức sòng bài, lại đang thiếu một chân, Úc Tư Đình không có lý do gì để không đến.
Thấy anh bước vào, Cố Sâm Diệp hơi ngả người ra sau ghế.
"Đang ở nhà trả bài cho vợ à?
Sao mà chậm thế." Úc Tư Đình nhướng mày, không trả lời.
Lộ Tang ở bên cạnh nghe Cố Sâm Diệp nói vậy thì cười cười "Cậu ấy sắp ly hôn đến nơi rồi, muốn trả bài cũng chẳng có chỗ mà trả đâụ" Úc Tư Đình mặt không cảm xúc ngồi xuống, bốc bài.
Giả Văn Uyên liếc nhìn Úc Tư Đình, dường như vô tình nhắc tới.
"Nghe nói dạo này Nhan Như Du đang tìm luật sư giỏi về kiện tụng ly hôn, cậu có biết không?" Úc Tư Đình chăm chú nhìn bài trước mặt, khẽ gật đầu "Biết." Thấy vẻ mặt thờ ơ của anh, Cố Sâm Diệp ngồi bên cạnh không nhịn được, bèn nhắc nhở "Nhan Tích thì mềm mại đáng yêu, nhưng chị gái cô ấy không phải dạng vừa đâụ Cậu và Nhan Tích kết hôn mà không ký thỏa thuận tiền hôn nhân, cẩn thận bị chị em họ lột mất một lớp da đấy." Nhan Tích mềm mại đáng yêu?
Sao anh không biết vợ mình có mặt này nhỉ?
Úc Tư Đình đánh ra một quân bài, liếc mắt nhìn Cố Sâm Diệp, lơ đãng đáp lại "Ừ, chuyện Nhan Như Du lột da cậu trước đây, mọi người đều thấy rõ cả mà." Cố Sâm Diệp "..." Mẹ kiếp


⬅ Trước Tiếp ➡