Chương 25
vào thang máy lên tầng hai.
Nhan Tích ngẩng đầu nhìn bóng dáng cao lớn của Úc Tư Đình bước ra khỏi thang máy, đi về phía phòng ngủ chính, sắc mặt cô khẽ thay đổi.
Cô theo thói quen đi cầu thang bộ lên tầng hai, vừa vào phòng ngủ chính đã nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm, cô sững sờ một chút.
Kể từ lần đó vào tháng trước, Úc Tư Đình chưa từng bước chân vào phòng ngủ này nữa.
Tối nay về còn đi tắm, rõ ràng là định ngủ lại đây.
Cô đè nén sự rung động trong lòng, thầm mắng bản thân vô dụng, rồi xoay người định rời khỏi phòng ngủ thì cửa phòng tắm mở ra.
Úc Tư Đình chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, che đi phần quan trọng.
Đường nhân ngư tinh tế kéo dài xuống vùng cấm địa, cơ ngực săn chắc, những giọt nước còn vương trên làn da màu đồng.
Không hiểu sao trong đầu cô đột nhiên lóe lên câu nói của Lục Phương Phỉ "Chồng cậu nhìn là biết kiểu người rất giỏi chuyện ấy." Anh đúng là rất giỏi chuyện đó thật.
Trong đầu cô đang suy nghĩ lung tung thì ngước lên chạm phải ánh mắt của Úc Tư Đình, cô ngẩn ra rồi vội lảng tránh.
Úc Tư Đình nhìn vành tai đỏ ửng của cô, bàn tay đang cầm khăn lau tóc khựng lại.
Anh rũ mắt liếc nhìn chiếc khăn tắm ngang hông rồi đưa tay kéo nhẹ lên một chút.
Gương mặt tuấn tú mang theo vài phần đề phòng.
Nhan Tích nhận ra ẩn ý trong hành động của anh, thẹn quá hóa giận "Úc tổng yên tâm, với tôi, anh vẫn chưa có sức hấp dẫn lớn đến thế đâụ" Nghe vậy, mặt Úc Tư Đình đen sì.
"Vậy ai mới có sức hấp dẫn với cô, Tần Tây Thành à?" Giọng Nhan Tích nhàn nhạt "Dù sao cũng không phải là anh." Nói xong, cô xoay người rời khỏi phòng ngủ chính "Tôi sang phòng khách ngủ." Cô vừa bước ra khỏi phòng, bả vai đã bị người đàn ông phía sau giữ lại.
Hơi ấm tỏa ra từ lòng bàn tay rộng lớn của anh.
Nhan Tích dừng bước, tim đập mạnh hơn, lồng ngực dâng lên cảm giác đau tức, chua xót và tê dại, vô cùng khó chịụ "Cô..." Giọng anh trầm thấp, mang theo chút tức giận, nhưng lời còn chưa nói hết thì điện thoại đã rung lên.
Nhan Tích ngoảnh lại nhìn anh, nhưng anh đã buông tay, lấy điện thoại trên tủ đầu giường rồi sải bước ra ban công.
Chẳng bao lâu sau, ngoài ban công truyền đến tiếng nói chuyện của anh.
"Được, anh qua ngay đây." Giọng anh ôn hòa, có lẽ là đang nói chuyện với Triệu Tuyết Nhi.
Ngày mai Triệu Tuyết Nhi phải phẫu thuật, đêm nay làm sao có thể không cần anh ở bên cạnh được chứ?
Cô cười tự giễu, thấy Úc Tư Đình từ ban công quay lại, bèn hỏi "Cô Triệu bảo anh qua đó với cô ấy à?" Úc Tư Đình cất điện thoại, mặt không cảm xúc liếc nhìn cô một cái, không trả lời.
Nụ cười trên mặt Nhan Tích khẽ tắt, cô nhẹ giọng nói thêm "Đêm nay tâm trạng của cô Triệu chắc sẽ không tốt lắm, anh qua đó nhớ an ủi cô ấy cho kỹ.
Tâm trạng bệnh nhân tốt hay xấu cũng ảnh hưởng rất lớn đến kết quả bệnh tình đấy." Dứt lời, đôi mắt đen của người đàn ông nhìn cô lạnh đi vài phần "Cô cũng rộng lượng thật đấy." Nhan Tích cười như không cười "Đàn ông các anh chẳng phải đều thích người vợ rộng lượng như thế này sao?" Úc Tư Đình sa sầm mặt, trong đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự u ám, anh sải bước đi vào phòng thay đồ.
Nhan Tích mím môi, xoay người đi sang phòng dành cho khách.
Một lát sau, chị gái