Chương 30
Nhan Tích khép hờ, anh đẩy cửa bước vào, đập vào mắt đầu tiên chính là chiếc giỏ "Thịnh Yến" để trên bàn.
Anh sải bước đi tới, mở nắp ra, chỉ thấy tất cả các món ăn đều còn nguyên vẹn nằm trong giỏ, chưa hề được động tới.
Lúc Nhan Tích rời khỏi bàn mổ, trời bên ngoài cửa sổ đã tối sầm.
Hai ca phẫu thuật hôm nay đều kéo dài khá lâụ Nhan Tích vì lo cho thai nhi trong bụng nên suốt quá trình không uống bất kỳ thứ gì để tỉnh táo, sau khi xuống bàn mổ, tinh thần thả lỏng, cả người mệt mỏi rã rời.
Cô bước về văn phòng, cởi áo blouse trắng treo lên giá, lấy túi xách từ trong tủ ra định rời đi thì ngước lên thấy Úc Tư Đình đang sa sầm mặt mày đứng ở cửa.
Sắc mặt người đàn ông rất khó coi, Nhan Tích khẽ nhướng mày, lên tiếng hỏi.
"Cô Triệu không khỏe sao?" Vừa nói, cô vừa day day trán, nén xuống sự mệt mỏi, định đi đến phòng bệnh của Triệu Tuyết Nhi để kiểm tra.
Dù sao Triệu Tuyết Nhi cũng là bệnh nhân của cô.
Cô đi đến cửa, nhưng Úc Tư Đình lại không có ý định nhường đường.
Nhan Tích khó hiểu, ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Úc Tư Đình bình tĩnh nhìn cô, gương mặt tuấn tú không có biểu cảm gì, không nhìn ra được cảm xúc.
Nhan Tích hỏi "Sao thế?" Úc Tư Đình liếc nhìn khuôn mặt có phần tiều tụy của cô, lạnh lùng đáp "Không có gì." Nói xong, anh xoay người bỏ đi.
Nhan Tích nhíu mày, chỉ cảm thấy Úc Tư Đình có chút kỳ lạ.
Cô hít sâu một hơi, thu lại cảm xúc.
Đúng lúc y tá phụ trách của Triệu Tuyết Nhi đi tới, Nhan Tích bèn hỏi thăm vài câu, biết được Triệu Tuyết Nhi đã ngủ, không có gì đáng ngại, lúc này cô mới quay lại văn phòng, cầm túi xách rời đi.
Bây giờ cô vừa mệt vừa đói, chỉ muốn mau chóng về nhà, uống một bát canh nóng do dì Lâm nấu, sau đó ngủ một giấc thật ngon.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, Nhan Tích đợi một lúc lâu mà không bắt được taxi, bèn mở điện thoại vào ứng dụng đặt xe, sau khi đặt xong mới phát hiện đơn hàng phải xếp hàng đến tận nửa tiếng saụ Cô day day trán, lúc này mới nhớ ra hôm nay là Lễ Tình nhân, giờ này rất khó bắt xe.
Khổ nỗi hôm nay cô lại không lái xe đi làm.
Cô bất lực mở danh bạ, tìm số của Lục Phương Phỉ, định đi nhờ xe cô ấy về, vừa mới gọi đi thì giọng nói của Tần Tây Thành đã từ xa vọng lại.
"Tiểu Tích." Nhan Tích nghe thấy giọng anh ấy, mắt sáng lên, nặn ra một nụ cười.
Cô đang định bước về phía Tần Tây Thành thì bỗng nhiên một chiếc Maybach màu đen dừng lại trước mặt, chặn đường đi của cô.
Cửa kính ghế sau từ từ hạ xuống, gương mặt tuấn tú của Úc Tư Đình hiện ra, trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ẩn chứa sự hung bạo hiếm thấy.
"Lên xe." Giọng anh lạnh lùng không chút cảm xúc, mang theo mệnh lệnh thiếu kiên nhẫn.
Nhan Tích khựng lại, liếc nhìn Tần Tây Thành đã đi tới gần rồi khẽ mím môi "Có người đến đón tôi rồi, không phiền Úc tổng nữa." Úc Tư Đình lạnh lùng liếc nhìn Nhan Tích, thản nhiên nói một câụ "Nhan Tích, nước có thể đẩy thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền." "Nhan thị vẫn chưa thực sự thoát khỏi nguy hiểm đâụ" Nhan Tích khựng lại, nhìn thấy sự đe dọa ẩn hiện trong mắt anh.
Người đàn ông đưa tay mở cửa xe ghế sau từ bên trong, Nhan Tích hít sâu một hơi rồi cúi người lên xe.