Chương 31
Sau khi Nhan Tích lên xe, cửa kính ghế sau từ từ nâng lên.
Tần Tây Thành thấy Nhan Tích lên xe của Úc Tư Đình thì dừng bước.
Chiếc Maybach màu đen chậm rãi lướt qua người anh ấy, gương mặt ôn hòa của Tần Tây Thành cũng trầm xuống vài phần.
Một lát sau, điện thoại của Nhan Tích vang lên.
Người đàn ông bên cạnh lạnh mặt liếc nhìn cô "Không được nghe." Nhan Tích "..." Tiếng chuông điện thoại reo một hồi rồi im bặt.
Bình thường đi từ bệnh viện về khu Công Viên Thành chỉ mất khoảng hai mươi phút, hôm nay lại tắc đường mất nửa tiếng.
Vẻ mặt của người đàn ông bên cạnh dần trở nên mất kiên nhẫn.
Tài xế đang lái xe nhìn qua gương chiếu hậu thấy cảm xúc của Úc Tư Đình, vội vàng giải thích.
"Hôm nay là Lễ Tình nhân nên buổi tối đường hơi tắc ạ." Úc Tư Đình nghe vậy, liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh.
Nhan Tích tuy ngồi cùng anh ở ghế sau, nhưng khoảng cách giữa hai người lại có thể ngồi thêm một người nữa.
Ánh mắt cô dịu dàng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, một chàng trai trẻ đang ôm bó hoa tươi tỏ tình với một cô gái, cô gái chấp nhận lời tỏ tình, xung quanh reo hò ầm ĩ.
Nhan Tích khẽ cong môi.
Cô thu tầm mắt lại, vừa nghiêng người thì thấy Úc Tư Đình đang gõ vào màn hình điện thoại, không biết đang nhắn tin cho ai.
Bắt gặp ánh mắt chăm chú đó của anh, cô khẽ nhíu mày, nụ cười cũng nhạt đi.
Kết hôn bao nhiêu năm nay, cô còn chưa từng nhận được hoa Úc Tư Đình tặng, thật đáng tiếc.
Tài xế vẫn luôn cẩn thận quan sát tình hình phía sau, thấy hai người nhìn nhau không nói gì, bèn nhẹ giọng đề nghị.
"Thiếu phu nhân, không phải cô rất thích xem phim sao?
Đúng lúc tôi có hai vé xem phim, thiếu gia hiếm khi rảnh rỗi, hai người cùng đi xem đi." Bảo Úc Tư Đình đi xem phim cùng cô ư?
Nhan Tích tưởng tượng ra khung cảnh vô vị đó, lập tức lắc đầụ "Tôi không thích, bây giờ tôi chỉ muốn về nghỉ ngơi thôi." Cô rất mệt.
Úc Tư Đình lập tức sa sầm mặt mày.
Tài xế "..." Về đến Công Viên Thành, dì Lâm vội vàng ra đón.
"Cơm nước đã chuẩn bị xong rồi, thiếu gia, thiếu phu nhân, mau vào dùng bữa đi ạ." Ngay khi tan làm, Nhan Tích đã nhắn tin cho dì Lâm bảo sẽ về ăn cơm, lúc này đã đói lả, cô vội vàng đi vào phòng ăn.
Úc Tư Đình thản nhiên liếc nhìn bóng lưng Nhan Tích, trầm giọng đáp "Tôi ăn rồi." Dì Lâm nghe vậy thì khựng lại, ánh mắt nhìn về phía Nhan Tích đang dùng bữa trong phòng ăn, vẻ mặt đầy xót xa.
Hôm nay là Lễ Tình nhân, e là Úc Tư Đình đã ăn cùng người phụ nữ kia rồi.
Nhan Tích ăn uống no nê xong, thỏa mãn đi lên lầụ Lúc lên lầu, cô liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, anh đang cầm điện thoại, ngón tay thon dài gõ vào màn hình, nhắn tin cho ai đó.
Cũng chỉ có Triệu Tuyết Nhi mới có thể khiến anh ôm điện thoại kiên nhẫn trả lời tin nhắn như vậy.
Ánh mắt cô hơi trầm xuống, bước lên lầụ Úc Tư Đình nghe thấy tiếng bước chân, ngước mắt lên, sau đó điện thoại rung, anh lại thu hồi tầm mắt liếc nhìn.
Chỉ thấy trên màn hình, trợ lý Trần gửi tin nhắn đến.
Úc tổng, tôi đang trên đường đưa hoa tới rồi ạ.
Úc Tư Đình nhớ lại thái độ vừa rồi của Nhan Tích, nhíu mày, cuối cùng vẫn trả lời một câu Mua rồi thì mang tới đây.
Vài phút saụ Trợ lý Trần ôm một bó