Nam Cung Hàn cứ vậy mà từ trên cao nhìn xuống Quý Mạn, gần như là rít ra từ kẽ răng mà nói ra mấy chữ “Cô đến đây làm gì?”
“Hàn, em tốt xấu gì cũng là vị hôn thê của anh, sao em lại không thể đến đây chứ?”
“Trước đây tôi đã nói với cô rồi, nhà của tôi cô đừng có tùy tiện đến, hơn nữa tôi ghét nhất là cảm giác bị người khác lừa gạt ”
Chắc chắn là Quý Mạn đã nói gì đó với người nhà anh nên mới gọi anh về nhà, nếu không thì chắc chắn sẽ không như vậy.
Nam Cung Hàn há miệng, anh đang định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là không nói gì cả mà lên lầu tắm rửa thay quần áo chuẩn bị ăn cơm.
Quý Mạn một mình ở dưới lầu vô cùng lạc lõng. Quý Mạn cô ta dẫu gì cũng tính là một ngôi sao, có biết bao nhiêu đàn ông muốn sủng ái cô ta, nhưng trong lòng cô ta chỉ có một người, đó chính là Nam Cung Hàn. Nhưng Nam Cung Hàn dù đồng ý hôn ước với cô ta mà trước giờ lại chưa từng nhìn thẳng vào cô ta
Sau khi tắm xong Nam Cung Hàn đi xuống thì phát hiện ba mẹ mình và Quý Man đã ngồi sẵn vào bàn, giờ chỉ còn một chỗ duy nhất, đó là chỗ ở bên cạnh Quý Mạn.
Sắc mặt Nam Cung Hàn lúc này có chút không tốt, nhưng nghĩ đến ba mẹ đang ngồi bên cạnh nhìn, anh vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Quý Mạn.
Chỉ có điều trong lòng Nam Cung Hàn vẫn luôn nghĩ cách nào để thoát khỏi nơi này, Nam Cung Hàn cảm thấy mùi nước hoa trên người Quý Mạn thực sự rất tệ.
Sau đó lúc Nam Cung Hàn bắt đầu động đũa, ba của Nam Cung Hàn trực tiếp mở miệng nói "Tiểu Hàn à, con và Quý Mạn, hai đứa cũng đến lúc làm chuyện nên làm rồi "
Nghe được câu này, Nam Cung Hàn thấy trước mặt tối sầm lại, không ngờ lần này về nhà anh lại bị ép cưới.
“Bây giờ còn quá sớm, hơn nữa chúng con đều bận rộn. Sự nghiệp của Quý Mạn hiện tại vẫn đang trên đà phát triển, kết hôn vào thời điểm này là không tốt.”
“Thời kỳ thăng tiến thì đã sao? Ai quy định thời kỳ thăng tiến thì không được kết hôn? Nhìn Dương Hà kìa, sau khi kết hôn không phải còn thành công hơn sao?”
Nam Cung Hàn suýt chút nói thành lời rằng con không muốn kết hôn, nhưng may mắn là cuối cùng anh vẫn kiềm chế được.
Anh không nói tiếp, chỉ lấy đũa chọc vào cơm trong bát.
Nam Cung Hàn không nói với Thẩm Mặc chuyện anh có hôn thê, bản thân Nam Cung Hàn cũng không biết rằng rốt cuộc anh có thể giải quyết mối quan hệ giữa anh và Quý Mạn hay không.
Nhưng anh không muốn người con gái Quý Man này, so với mùi nước hoa trên người Quý Mạn, anh vẫn thích mùi hương tự nhiên của Thẩm Mặc
Nam Cung Hàn nghĩ đến chuyện này thì ngây người, anh đối với một người phụ nữ mới gặp cách đây không lâu là đã động lòng rồi sao?
Trong lúc Nam Cung Hàn đang nghĩ về chuyện này, thì Quý Mạn cũng phát hiện ra.
Quý Mạn biết Nam Cung Hàn không muốn kết hôn cùng với cô, nếu không anh sẽ không trưng ra bộ mặt thối đó.
Nhưng Quý Mạn cảm thấy rằng người phụ nữ duy nhất bên cạnh Nam Cung Hàn lúc này chỉ có cô, chỉ cần cô làm việc chăm chỉ thì khiến anh động lòng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
“Chú dì ơi, hai chúng con còn chưa đến mức phải kết hôn, chờ một chút ạ ”