⬅ Trước Tiếp ➡
Nam Cung Hàn còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng Quý Mạn sẽ chủ động nói ra những lời này.
“Cái gì chưa đến mức đó, phải đến mức nào thì mới kết hôn được? Chẳng lẽ phải có con thì mới được kết hôn đúng không? Đám trẻ bọn con thật là ”
Ba của Nam Cung Hàn hình như rất tức giận
Lúc này, mẹ của Nam Cung Hàn trực tiếp bước ra giải vây “Thôi, ông đừng ép hai đứa nhỏ nữa. Đây là chuyện của hai đứa chúng nó mà, phải không?”
“Công ty của con còn có chuyện, con đi trước đây ”
Mỗi lần Nam Cung Hàn về nhà đều thay bộ quần áo ở nhà, ai cũng biết là tối này anh không có ý định rời đi.
Mà câu nói của Nam Cung Hàn chỉ là một cái cớ, bọn họ đều biết, ba mẹ Nam Cung Hàn còn có Quý Mạn lúc này đều có vẻ mặt gượng gạo.
Nhưng Nam Cung Hàn đã sắp đến cửa
“Thằng nhóc này, bây giờ để mày bắt đầu tiếp quản công ty, cánh mày cứng rồi phải không? Công ty như thế nào chẳng lẽ tao không biết sao?”
“Nếu như ba biết, thì lúc này ba đã không cản con”
Nam Cung Hàn buông ra một câu như vậy rồi trực tiếp rời đi. Lúc này vẻ mặt của Quý Mạn tràn đầy xấu hổ, nhưng bây giờ cô cũng không có lý do gì để ở lại.
Quý Mạn nói với ba mẹ Nam Cung Hàn “Thưa chú với dì, cháu đi trước ạ ”
Lúc này ba mẹ của Nam Cung Hàn cũng không ngăn cản, thật ra họ rất thích cô gái Quý Mạn này, nếu không họ sẽ không để cô có hôn ước với con trai họ.
“Có phải chúng ta đã ép chúng nó quá không?”
“Bà xã, đừng nghĩ nhiều như vậy. Không phải lúc đầu muốn nó tiếp quản công ty nó cũng nói là không muốn dó sao? Hiện tại nhận lấy rồi không phải là vẫn rất tốt hay sao?"
Nghe ba của Nam Cung Hàn nói lời này, Mẹ của Nam Cung Hàn thở dài nhưng cũng không nói gì khác ...
Cuối cùng buổi tối vẫn phải ăn nhưng mọi người đều không vui vẻ
Nam Cung Hàn trực tiếp lên chiếc Porsche của mình, nhưng anh còn chưa kịp khởi động thì Quý Mạn đã trực tiếp mở cửa và ngồi vào chiếc ghế phụ.
Nam Cung Hàn liếc nhìn Quý Mạn, dùng điều lạnh lùng nói “Quý Mạn, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
“Em muốn làm gì không lẽ anh không biết?”
“Tôi không biết, tôi cũng không muốn biết. Quý Mạn, trước đây tôi đã nói với cô rồi, tôi đồng ý cuộc hôn nhân này vì cô là ứng cử viên thích hợp, nhưng cô có phải là ứng cử viên cuối cùng hay không, không ai biết được. tôi không thích phụ nữ phiền phức ”
Sau khi nghe Nam Cung Hàn nói như vật, Quý Mạn sững sờ, cô theo đuổi anh như vậy mà trong mắt của Nam Cung Hàn cô lại biến thành kẻ phiền phức.
“Tôi là vị hôn thê của anh, tại sao tôi không thể đến thăm nhà anh?”
“Được, nhưng một người được giáo dục, ít nhất trước khi đến thăm nhà một người nào đó cũng biết báo trước chứ ”
“Tôi báo với anh rồi thì anh sẽ cho tôi đến sao?”
“Cho nên cô đã chọn cách này phải không? Quý Mạn, đừng đánh mất chút thiện cảm cuối cùng của tôi dành cho cô ”
Những lời Nam Cung Hàn nói lúc này là để cảnh cáo Quý Man, nhưng anh không ngờ Quý Mạn lại cho rằng đó là tình yêu âm thầm của Nam Cung Hàn dành cho cô.

⬅ Trước Tiếp ➡