⬅ Trước Tiếp ➡
Mức sống của nàng cũng không giàu có, thường vì mua sách mà túng thiếu, cuộc sống luôn phải chắp bên này vá bên kia mới đủ để no ấm. Nhưng trong cái thời đại thiên hạ đại loạn, chư hùng cát cứ* này, địa phận của Ly vương vì được cai trị thỏa đáng nên hiếm khi có náo động, cũng chưa từng có tình trạng ‘cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương chết buốt’*.
*cát cứ: chia cắt lãnh thổ để chiếm giữ và lập chủ quyền riêng, không phục tùng chủ quyền trung ương
*cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương chết buốt: (朱门酒肉臭, 路有冻死骨的) đây là hai câu thơ của Đỗ Phủ, bản dịch trên của Khương Hữu Dụng
Xét về phương diện nào đó thì A Cửu nói không sai. Trong thời đại này, nàng cứ ở lại thư viện dạy học thì không phải lo âu gì, có thể ấm no thật ra đã xem như cực kỳ may mắn. Nhưng nàng luôn cảm thấy cả đời người, thứ cần theo đuổi không phải chỉ có mình chuyện bình an, no ấm mà thôi.
Bởi vì vấn đề ngoại hình nên nàng chẳng trông mong gì vào chuyện tình yêu, không hề nghĩ đến việc cùng một nam nhân xây dựng gia đình, giúp trượng phu dạy dỗ con cái. Sau khi mẫu thân mất, hi vọng duy nhất của nàng chẳng qua là mong thời đại này trở nên tốt hơn. Có lẽ nàng không thể thuận lợi đến được Đôn Thịnh Thành, cũng có khi cuối cùng Tân Chính chẳng qua chỉ là một lời nói suông, nhưng con đường nào cũng phải có người đi mới thành.
Nói lâu, phổ biến lâu, rồi sẽ có một ngày nó thành công. Cho dù khi nàng còn sống không thể nào tận mắt nhìn thấy cũng chẳng sao cả. Giống như lúc trước khi bắt đầu phổ cập việc nữ tử dạy học, chưa từng trông mong nó sẽ hoàn thành trước khi nàng nhắm mắt xuôi tay, thế nhưng sau hơn mười năm trời, sự cố gắng của các nàng đã đơm hoa kết trái, tạo thuận lợi cho tất cả mọi người, trong đó có cả nàng.
Lồng ngực nóng hổi của hắn dán vào lưng làm cả người nàng nóng lên, hơi thở nam tính ập tới khiến cho nàng không biết làm sao, trong một khoảnh khắc nàng quên cả giãy giụa. Nhận thấy nàng cứng đờ, A Cửu càng đắc ý siết chặt cánh tay, ghì trọn nàng vào trong lồng ngực của hắn, vẻ mặt hả hê nói: “Thế này là A Xuân không chạy thoát được, về sau nếu A Xuân không cần A Cửu, A Cửu sẽ ôm A Xuân như vậy đấy!”
“Buông ra, sao nói mà ngươi không chịu nghe lời thế?”
“Không buông, không buông đâu, sau này ta muốn mỗi ngày đều ôm A Xuân như vậy, miễn cho A Xuân lén lút chạy mất.”
“Ta sẽ không lén lút chạy đi đâu.”
“A Xuân gạt người, mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng ngươi đâu, ta còn tưởng là ngươi không cần A Cửu nữa. Nhưng A Xuân đã dặn dò A Cửu không được tùy ý ra khỏi cửa, thế nên A Cửu không dám đi ra ngoài tìm người, chỉ có thể một mình đợi ở trong viện cho đến khi A Xuân trở về.”
Ly Xuân thoáng sửng sốt, nghĩ đến sau khi hắn tỉnh lại thì luôn dựa dẫm vào nàng như chú chim non, rồi nghĩ đến mấy ngày qua nàng mãi bận rộn lo chuyện hậu sự của mẫu thân, quả thực không quan tâm gì đến chuyện ăn uống, sinh hoạt hằng ngày của hắn, cuối cùng nàng không nhịn được mà thở dài một hơi.

⬅ Trước Tiếp ➡