⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm nay hắn quấn quýt như vậy có lẽ là do bất an, chắc đợi qua mấy ngày là sẽ ổn. Tuy rằng cử chỉ thân mật thế này có hơi vượt quá khuôn phép, nhưng đóng kín cửa lại không để người khác phát hiện thì thôi vậy.
Hiện tại coi như là nàng đang nuôi một đại hài tử, cẩn thận dỗ dành hắn thôi. Nàng tự nhủ trong lòng như thế, khép hai mắt, có chút cam chịu mà tiếp nhận cử chỉ ôm ấp của A Cửu.
Tuy A Cửu nói không muốn rời khỏi nàng nhưng đương nhiên Ly Xuân không thể cứ thế mà nghe theo những lời khờ dại của hắn. Qua đầu thất* của mẫu thân, nàng bắt đầu trở lại thư viện dạy học, cũng hỏi thăm nhiều nơi xem ở ngoài kia có ai đang tìm người như A Cửu hay không. A Cửu không vội nhưng Ly Xuân thì có chút lo lắng.
*đầu thất: ngày thứ bảy sau cái chết, theo phong tục ma chay ở TQ thì người ta tin rằng linh hồn người chết sẽ trở về vào hôm đó, người nhà nên chuẩn bị trước một mâm cơm cúng, sau đó lảng tránh, cách tốt nhất là đi ngủ; nếu để linh hồn trông thấy người nhà thì sẽ lưu luyến, ảnh hưởng đến việc đầu thai. (baidu)
Trên vấn đề kinh tế thì không thành vấn đề, Ly Xuân chăm sóc A Cửu cũng quen rồi, vốn là không đến mức vội vàng muốn hắn rời đi, nhưng kể từ ngày nàng muốn vỗ về cảm xúc bất an của A Cửu trở đi thì hắn lại càng được voi đòi tiên.
Thời gian đầu hắn chỉ ôm chặt nàng, mấy ngày sau thì càng trở nên không an phận, lúc thì hôn mặt lên nàng nói nàng thơm quá, lúc thì rúc mặt vào lưng nàng làm nũng, khiến cho nàng rùng mình, hai chân mềm nhũn, hoàn toàn không biết nên làm thế nào với hắn.
Nàng đánh hắn không được, nói cũng không xong, lại càng không đành lòng bảo hắn cút ra khỏi nhà nàng. Mấy ngày trước, vào buổi tối nàng ngủ mơ thấy ác mộng, gọi mẫu thân rồi bừng tỉnh dậy khiến cho A Cửu lo sợ ôm chăn mỏng vọt vào, sau đấy hắn liền đúng lý hợp tình mà rúc vào trên ghế giường của nàng, nói muốn trông chừng nàng không cho ác mộng bắt nạt.
Ly Xuân bị ác mộng bừng tỉnh, lại bị A Cửu dây dưa, mặc dù trong lòng cảm thấy không đúng nhưng cảm giác buồn ngủ ập đến và cơ thể ấm áp của hắn khiến cho nàng khó có thể tránh thoát được cái ôm của hắn. Chẳng bao lâu sau nàng cũng chìm dần vào giấc ngủ, đánh một giấc thật ngon lành cho đến bình minh.
Bắt đầu từ ngày đó, A Cửu càng được đằng chân lân đằng đầu, hàng đêm đều ôm nàng đi ngủ. Thậm chí lúc ngủ say hắn còn lơ đãng sờ soạng khắp nơi trên người nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.
Trên mặt Ly Xuân có vết bớt đáng sợ, trước nay chưa từng gần gũi như thế với nam tử, huống chi cho dù cử chỉ của A Cửu có ấu trĩ đi nữa thì không thể nghi ngờ gì về việc thân thể của hắn vẫn là một nam nhân trưởng thành. Khi bị hắn ôm chặt, hơi thở tản ra từ trên người hắn đã đủ để cả người nàng nóng lên, càng miễn bàn đến lúc hắn ngủ say rồi vô thức vuốt ve nàng, bên dưới sẽ có một vật gì đó dần dần căng cứng lên, không ngừng cọ xát vào giữa hai chân nàng.

⬅ Trước Tiếp ➡