⬅ Trước Tiếp ➡

mắt liền như là dòng sông khô cạn.
Cúi đầu, nước mắt rơi trên mặt đất.
Năm 1999, Nặc Đinh Sơn 13 tuổi, Emma 15 tuổi, các cô không có đủ tiền tới rạp chiếu phim, các cô chỉ có thể trốn ở trong nhà xem CD lậu mượn từ bạn của Nặc Đinh Sơn.
Xem xong phim Emma nói, chờ sau này lớn lên cô nhất định sẽ mua một căn nhà có cửa hướng về phía Bắc.
Cô cũng nhất định đem cánh cửa hướng về phía Bắc này sơn thành màu xanh nước biển, sau đó cô còn muốn giống như William mở một tiệm sách lữ hành.
Vào lúc đó, Emma hỏi Nặc Đinh Sơn "có được không?".
Khi đó Nặc Đinh Sơn im lặng không lên tiếng, cô không dám nói cho Emma rằng nửa phần sau của bộ phim cô đã ngủ gật.
Trùng tên với cái Quảng Trường đã khiến cô đủ phiền muộn rồi, hiện tại còn có bộ phim điện ảnh cũng trùng tên cô nữa, làm cô chẳng muốn thưởng thức mỹ nữ miệng rộng có nụ cười toả nắng đó chút nào.
Lúc đó, mọi người nói Emma là thục nữ, Nặc Đinh Sơn giống con trai.
Emma yếu đuối, Nặc Đinh Sơn mạnh mẽ.
So với sức lực của Nặc Đinh Sơn, Emma nhỏ bé đã thay thế cô đến Nam Phi.
Sau khi biết được quyết định của Susan Nặc Đinh Sơn vẫn im lặng không lên tiếng.
Cô sợ mình lên tiếng sẽ khiến cho Susan thay đổi chủ ý.
Nặc Đinh Sơn một chút cũng không nghĩ tới việc đi Nam Phi, thành tích học tập của cô đặc biệt tốt, các giáo viên của cô nói cô sau này nhất định có tương lai rộng mở.
Năm 2005, tại Nam Phi Emma gọi điện cho NẶc Đinh Sơn.
Cô ấy hỏi cô cánh cửa màu xanh nhà William vẫn còn tiệm sách lữ hành chứ?
Đám con trai mặc áo màu xanh lam vẫn đang trên đường chờ gặp được Anna của họ sao?
Cách đường dây điện thoại, thanh âm của Emma tỏ ra rất lưu luyến, khi đó NẶc Đinh Sơn không hiểu được việc thiết tha ánh mặt trời của Emma đã làm việc ở trong nhà xưởng dưới lòng đất tối tăm ròng rã 5 năm.
Cửa lớn màu xanh còn không?
Nhà Sách Lữ hành còn không?
Đám con trai mặc áo màu xanh lam có còn trên đường đợi để gặp được Anna của họ không?
Không, Emma thân yêu,.
Cánh cổng màu xanh lam nhà William đã bị tróc sơn rồi, bây giờ màu sắc của nó nhìn không giống màu trắng cũng không giống màu lam.
Nhà sách lữ hành bởi vì làm ăn ảm đạm thời gian đóng cửa cũng dần đếm ngược.
Một vị thương nhân giày da đã thu mua nó, tủ sách đã nhanh chóng trở thành tủ giày.
Còn có, Emma thân yêu, đám con trai ở Notting Hill cũng đã sớm quên áo sơ mi màu lam nhạt của bọn họ rồi.
Không, có lẽ còn có một số người vẫn chưa quên, như vị trước mắt này, chỉ là tại sao không phải ly nước cam mà là cà phê.
Tự mình xác định trong hốc mắt không có bất kỳ dấu vết nước mắt nào, sau đó Nặc Đinh Sơn ngẩng đầụ Tên khốn này không biết hành vi hấp tấp của hắn đã làm trễ của cô bao nhiêu thời gian.
Nặc Đinh Sơn ngẩng phắt đầu lên, người đàn ông đụng trúng cô đứng cách cô khoảng ba bước.
Đó là một người đàn ông Châu Á.
Tuần đầu tiên của tháng tư đẹp trời, ánh nắng tươi đẹp như vậy.
khôn mặt người đàn ông giống như là được cắt từ ống kính của đạo diễn giỏi nhất.
Không cần di chuyển góc rộng, không cần lời nói, cũng làm người ta muốn lưu lại dấu ấn trong tim cả đời.
Cho dù là cự


⬅ Trước Tiếp ➡