⬅ Trước Tiếp ➡

ly William đụng trúng Anna ở con đường số 18 cách cánh cổng sơn màu xanh lam đã đổi màu, cho dù lúc William và Anna lần đầu gặp mặt cái nhà sách lữ hành kia sắp sửa biến mất, cho dù đám con trai ở Notting Hill đã lãng quên áo sơ mi xanh lam của họ.
Có thể, cái chớp mắt này giống như kỳ tích.
Tim của Nắc Đinh Sơn cứ như vậy đập lạc nhịp.
Người đàn ông trước mắt này có một gương mặt khiến các cô gái vừa gặp đã yêu, vừa đối mặt không kìm được đã yêu, cùng với ánh nắng của Notting Hill rơi trên sợi tóc của anh ấy.
Những lời mắng người kia miễn cưỡng bị kìm nén lại trong cổ họng.
Một chút tình cảm không nói rõ được.
Tình cảm không nói rõ được cùng với việc "Thượng đế ưu ái Notting Hill, nơi đây ánh nắng chiếu vào cả phố xá phía xa".
Trong lòng như có đòng nước chảy, có chút đắng chát, có chút chua sót.
Một giây, hai giây, ba giây Nặc Đinh Sơn thu hồi ánh mắt hung hăng từ mặt người đàn ông, nhìn lại áo lông của mình bị cà phê nhuộm thành màu vàng, trong lòng lại hung hăng mắng chửi.
Chết tiệt Màn biểu diễn buồn cười của người đàn ông này làm cho cô không thể không quay trở lại phòng trọ của mình để đổi một bộ quần áo khác, cứ như vậy nhất định sẽ làm cô đi làm trễ.
Tiếng bước chân dừng lại sau lưng cô.
"Xin lỗi".
Người đàn ông lần đầu lên tiếng kể từ khi đụng trúng cô, âm thanh của anh ta như thế làm người ta say mê.
Nặc Đinh Sơn mở cổng lớn ra.
"Tôi rất xin lỗi đã làm bẩn quần áo của cô".
Nặc Đinh Sơn nói với người đàn ông ở phía sau lưng, cách uốn lưỡi tiêu chuẩn Anh, vừa nghe liền biết người đàn ông này ở nước Anh, ngây người một lúc "Anh không cần để ý ....." Người đàn ông rất tuấn tú, ít nhất cho tới bây giờ Nặc Đinh Sơn vẫn chưa có gặp người đàn ông nào đẹp hơn anh ta.
Có thể Nặc Đinh Sơn không có thời gian để cùng bất kỳ người đàn ông nào chìm đắm trong biển tình.
Nặc Đinh Sơn quay đầu lại, đối mặt vời người đàn ông, ánh mắt một lần nữa rơi trên mặt người đàn ông.
Loại cảm giác nghẹt thở kia lại tới một lần nữa, ánh mắt nhìn qua vai người đàn ông, dừng lại ở con đường đối diện.
Ngữ khí mang theo trào phúng "Thế nào?
Có phải nhà anh cách nơi này chính là đường số 18 ?
Có phải nhà anh cũng có cánh cổng màu xanh lam?" Lời nói hùng hổ doạ người làm cho người đàn ông nhíu mày "Tôi không hiểu cô đang nói cái gì?" Không hiểu đúng không?
"Tiên sinh".
Giống như là đang phân cao thấp, ánh mắt Nặc Đinh Sơn nhìn lại mặt người đàn ông lần nữa, mở nụ cười trào phúng "Tôi thấy anh không cần phải làm như vậy đâu, anh chỉ cần dựa vào khuôn mặt đó của anh liền có thể làm cho rất nhiều phụ nữ tự động đưa tới cửa đó" Người đàn ông nhíu mày càng chặt hơn.
Vẫn còn giả bộ.
Nặc Đinh Sơn túm chặt cổ áo người đàn ông "Tại sao anh lại mặc áo sơ mi màu lam?" Tên khốn này tại sao lại mặc áo sơ mi màu lam.
Nếu như không mặc áo sơ mi màu lam thì cô sẽ không nhớ tới bộ phim điện ảnh đó, nếu như không nhớ tới bộ phim đó thì cô sẽ không nhớ tới Emma, nếu như không nhớ tới Emma thì lòng cô sẽ không yếu đuối như vậy.
Khi lòng yếu đuối thì tình cảm đã mất của cô sẽ


⬅ Trước Tiếp ➡