⬅ Trước Tiếp ➡

Tối hôm qua, thiếu chút nữa là thành công rồi, cô còn thiếu chút nữa là lấy được 5000 Bảng Anh đó rồi.
Trên đường trở về, Nặc Đinh Sơn nói chuyện điện thoại với Trương Diệu Lệ, biết tối hôm qua không ai tìm được chiếc giầy thuỷ tinh mà Jack đã giấu đi kia.
Nặc Đinh Sơn đã đoán đúng, giày thuỷ tinh giấu ở chỗ để sản phẩm đồ gốm Thổ Nhĩ Kỳ.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn đơn điệụ Đi làm, tan ca, lại tiếp tục đi làm, tan ca, rời tầng hầm.
Những người ở chợ vẫn một mực coi cô như nàng Cinderella, liên tục cổ vũ cho cô.
Cô vẫn là cô gái thông minh trong mắt mọi người, vẫn dễ dàng có thể kiếm được tiền Tip.
Lại đến cuối tuần, thứ bảy là ngày nghỉ của NẶc Đinh Sơn.
Nặc Đinh Sơn dùng thời gian rảnh rỗi lên mạng để tìm hiểu một ít cuộc sống.
Cuộc sống rất hỗn tạp, đại loại như Trợ giúp dọn dẹp phòng, tặng quà, hỗ trợ mua hàng, vân vân...
Thời gian khoảng 4 giờ chiều, Nặc Đinh Sơn mang quần áo đã giặt sạch đứng ở trước cửa khu nhà trọ không mới không cũ, cô đang đợi người chủ mở cửa cho cô.
Lần này là cô đem quần áo đã giặt sạch thay cho ông chủ tiệm giặt đồ giao lại gia đình khách hàng của họ.
Khu vực cô đang đứng thuộc khu vực trung tâm tương đối ở Notting Hill.
Phần lớn ở nơi này là một số nhân viên văn phòng và sinh viên.
Năm phút trước cô đã nhấn chuông cửa nhà trọ, thế nhưng chủ nhà mãi vẫn không trả lời.
Nặc Đinh Sơn lại nhấn chuông cửa.
"Cửa không có khoá" Giọng nam ở trong phòng đáp lại.
Nặc Đinh Sơn đẩy cửa ra, rơi vào trong mắt cô chính là mấy cái thùng giấy đặt trên sàn nhà, thùng giấy đã trống không, đây hẳn là mới vừa được chuyển tới nhà.
Có âm thanh rất nhỏ từ tầng gác chứa đồ truyền tới.
Nặc Đinh Sơn ngẩng đầu, nối sàn nhà phòng khách với trần nhà là cái giá thang bằng gỗ, giá thang từ trên xuống có bốn bậc thang gỗ.
Bít tất màu xám bị che bởi ống quần bò màu lam đậm, lộ ra một chút.
Ánh mắt đọc theo ống quần bò lên phía trên.
Một đôi chân thẳng thon dài được bao bởi quần bò màu lam đậm.
Nặc Đinh Sơn kêu một tiếng thăm dò "Thưa ngài".
Chân đi tất màu xám bước từng bậc cầu thang gỗ đi xuống.
Sau đó ...
Nặc Đinh Sơn đối mặt với một khuôn mặt, một khuôn mặt cũng coi là quen biết.
"Jude", người đàn ông tuần trước đã đụng vào cô.
Sau khi nhìn rõ ràng người kia, Nặc Đinh Sơn đem mũ lưỡi chai đội trên đầu xuống, cúi đầu, đưa quần áo lên thấp giọng nói "Quần áo của ngài đã giặt xong rồi ạ".
Người đàn ông nhận lại quần áo, ký tên lên hoá đơn.
Đem hoá đơn bỏ vào trong túi, Nặc Đinh Sơn quay đầu, bước nhanh đi về phía cửa phòng.
Lúc cô định vặn tay nắm cửa thì người đàn ông gọi cô lại.
"Có thể giúp tôi một chuyện được không?
Phiền cô một chút thời gian, đèn trần nhà hỏng rồi, tôi vừa gọi điện thoại rồi nhưng người ở đó nói ngày mai mới cho người tới sửa được.
Tôi muốn tự mình giải quyết cái này, có thể cái thang giống như có một chút chênh".
Nặc Đinh Sơn cúi đầu đè lại chỗ chênh của cái thang.
Thời gian trôi qua một lúc ."Tách" một tiếng, bốn phía toả ra ánh sáng.
Nặc Đinh Sơn ngẩng đầu, ánh đèn trên trần nhà là loại ánh đèn mà nhiều năm trước cô cùng Susan đi chơi trò chơi vòng quay ngựa gỗ, ánh sáng phía sau


⬅ Trước Tiếp ➡