⬅ Trước Tiếp ➡

thuốc an thần.
Từ đó có thể thấy, bên cạnh người đàn ông nhất định tồn tại một người giống vậy, người này cũng giống như cô có chứng bệnh sợ không gian hẹp.
Người đàn ông nhất định có quan hệ rất tốt với người kia.
Từ đó có thấy cô chỉ là được hưởng ké may mắn của người kia.
Sau bữa sáng Nặc Đinh Sơn ngồi xe được người đàn ông sắp xếp cho cô trở về nhà.
Xe Bentley màu đen dừng trên đường chật hẹp mà cũ kỹ, liên tục nhận được sự quan tâm của người đi đường qua lại.
Nặc Đinh Sơn nói tạm biệt với người tài xế đưa cô trở về, đồng thời nhắn anh ta gửi lời cảm ơn tâm ý của ông chủ anh ta.
Từ sau khi tỉnh lại, từ đầu tới cuối cô đều chưa gặp lại người đàn ông đó.
Mở cánh cổng ra, bàn chân vừa bước vào cửa Nặc Đinh Sơn liền nhìn thấy bà chủ nhà.
Bà đứng ở bên trái cánh cổng, cũng không biết đã đứng bao lâụ Bà cười với Nặc Đinh Sơn, trên gương mặt nhăn nheo được bôi một lớp son môi rực sỡ, lộ ra một hàm răng giả trắng tinh.
Nặc Đinh Sơn đứng ở đó, cô đang đợi bà già riễu cợt.
Vị này không thích gái trẻ, mấy năm trước chồng của bà ấy đã bỏ đi cùng một cô gái trẻ.
"Tôi đoán, không lâu nữa cô sẽ chuyển đi khỏi nơi này, sau đó dọn vào một ngôi nhà có vườn hoa xinh đẹp".
Bà ta vừa nói vừa nhìn cô "Nặc Đinh Sơn, tôi biết cô vẫn luôn chờ đợi một cơ hội như vậy, giống như người thợ săn thông minh nhất đang đợi con mồi có giá trị nhất".
Bà già có đôi mắt giống như chim ưng.
Cho dù bà ta đã già, đi không được nhanh nhưng cái ánh mắt soi mói của bà ấy vẫn còn có cái nhìn chuẩn xác.
Trực tiếp Nhìn khắp người Nặc Đinh Sơn đến không thoải mái, giống như cô lại vừa bị đem nhốt vào trong rương.
Nặc Đinh Sơn cười nhạt với bà già nói tạm biệt, sau đó đi về phía phòng mình.
Mà bà ta dường như không muốn buông tha cho cô, bà ta chống gậy đi theo sau Nặc Đinh Sơn.
Bà ta vừa đi vừa lải nhải nói "Nặc Đinh Sơn, cô không cần phải giả bộ, cô lừa được mọi người chứ không lừa được tôi đâú.
Mấy lời đại loại như thế.
Thật buồn cười Nặc Đinh Sơn quay đầu, trên mặt vẫn duy trì nụ cười, nhắc nhở bà ta "Thưa cô, cháu nghĩ cô nên kết giao nhiều bạn một chút, như vậy cô sẽ không thấy nhàm chán nữa".
Sau khi nói xong Nặc Đinh Sơn mở cửa phòng ra.
Đóng cửa lại, tầng hầm tối thui vẫn chưa tới tầng 20, ánh sáng duy nhất đến từ cửa thông gió của phòng đối diện.
Cửa thông gió nối liền với bãi đậu xe trên mặt đất.
Ánh sáng từ bãi đậu xe thông qua lối vào chiếu tới tạo thành tia sáng yếu ớt.
Ánh nắng của Notting Hill cho dù rực rỡ cỡ nào cũng không chiếu tới được nơi này.
Bên ngoài cửa, bà chủ nhà vẫn đang biểu đạt sự phẫn nộ của bà ta.
Nặc Đinh Sơn lần sau muốn lén lút tới ban công có ánh mặt trời kia thì cảng phải cẩn thận mới được.
Nặc Đinh Sơn mở to hai mắt đối diện cùng một chút ánh sáng chiếu vào từ cửa thông gió khoảng sau 3 phút đồng hồ, lúc này mới mở đèn.
Rất tốt, cô dường như đang từ từ quen thuộc với bóng tối, quen thuộc với không gian tương đối nhỏ hẹp rồi.
Có thể, không lâu nữa cô thật sự sẽ hoàn toàn khắc phục được trở ngại sợ không gian hẹp của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡