Chương 20
biết những điều đó.
Nhưng vào giờ khắc ngay lúc này, sau khi nghe người đàn ông nói xong, mong muốn của cô ngay tức khắc là đạp xe rời khỏi nơi này.
Nặc Đinh Sơn đẩy người đàn ông ra, bước nhanh về phía xe đạp của mình để rời đi.
Lần này người đàn ông không có đuổi theo.
Tay của Nặc Đinh Sơn vừa chạm vào tay cầm của xe đạp.
"Nặc Đinh Sơn".
Lần này không phải giọng chuẩn tiếng Anh mà là tiếng Trung.
Âm tiết rõ ràng NẶC, ĐINH, SƠN Nặc Đinh Sơn quay đầu lại.
Nhà trọ hai tầng, nóc nhà màu nâu, tường lát gạch màu đỏ, trên tường một số dây leo buông xuống, cành cấy mới mọc ra lá mới.
Anh đứng ở một bên tường gạch đỏ cười hết sức thân thuộc.
Giống như nhiều năm trước bọn đã quen biết nhau rồi, tựa như đến từ kiếp trước của năm nào đó, tháng nào đó, ngày nào đó, giống như hoàn cảnh lúc này, bọn họ đã từng trò chuyện, thoải mái cười đùa.
Cứ như vậy, cảnh tượng hỗn độn ở trong đầu, anh đi về phía cô, dáng người thon dài, lời nói cô nghe vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Nặc Đinh Sơn cũng có thể nói ra một từ tiếng Hoa rõ ràng.
Hàng năm Susan đã tốn không ít học phí để cho cô học Hán ngữ.
Susan luôn dịu dàng nói với cô đó là tiếng mẹ đẻ của cô.
"Trực giác của tôi có lúc rất thần kỳ, mới vừa rồi trực giác nói cho tôi biết cô là một người Trung Quốc, trực giác còn cho tôi biết khi tôi dùng tiếng Trung gọi Nặc Đinh Sơn cô sẽ quay đầu lại".
Anh đứng trước mặt cô, niềm vui mừng trong mắt anh dường như có ánh sáng ở trong đó, đôi mắt sáng lấp lánh "Quả nhiên đúng là như vậy".
Anh đưa tay ra với cô "Tôi cũng đến từ Trung Quốc, tôi tên Trình Điệp Qua, trực giác cũng cho tôi biết cô là một cô gái thông minh, cô chắc chắn có thể làm cho Emily hối hận vì đã tới đây lần này".
Nói xong, anh hơi cúi người xuống, mặt đối diện với mặt cô, con ngươi sáng lấp lánh nhìn cô "Như vậy, bây giờ cô có đồng ý giúp đỡ tôi không?" Đi theo phía sau Trình Điệp Qua, Nặc Đinh Sơn một lần nữa quay lại nhà trọ của anh.
Cô tự nói với mình, chỉ cần cô thuận lợi hoàn thành tất cả cô sẽ nhận được thù lao không tồi.
Trở lại nhà trọ, Trình Điệp Qua nói vài điều sơ lược với Nặc Đinh Sơn.
Chuông cửa liền vang lên.
Trình Điệp Qua nhìn cô từ trên xuống dưới một lần.
Anh lấy mũ của cô xuống, sau đó sửa sang đầu tóc cô gọn gàng lại, giọng điệu nhẹ nhàng "Cô trước tiên tới phòng của tôi chuẩn bị một chút, khi nào tôi gọi cô thì cô hãy ra".
Có lẽ với mới chuyển tới, căn phòng của Trình Điệp Qua có vẻ hơi lộn xộn, sách và quần áo bày bừa bãi.
Nặc Đinh Sơn tiện tay lật ra vài quyển sách, đều là một ít sách thị trường đầu tư và Kiến Trúc Quản lý cơ cấu khách sạn.
Đặt trên bàn sách còn có bức ảnh Trình Điệp Qua chụp chung với một người đàn ông trung niên.
Từ hoàn cảnh bức ảnh tới cách chụp vừa nhìn liền thấy giống như là ảnh chụp cùng gia đình tụ họp.
Khi đó Trình Điệp Qua khoảng mười bảy mười tám tuổi, mặc lễ phục lông ngỗng màu xanh da trời, kiểu tóc chải gọn gàng, trên mặt mang nụ cười chuyên nghiệp, thân thiết mà có phần xa cách.
Nặc Đinh Sơn nhìn bức ảnh Trình Điệp Qua chụp với người người đàn ông trung niên thêm vài lần nữa, người đàn ông