⬅ Trước Tiếp ➡

này dường như thấy hơi quen.
Bên ngoài có tiếng của người phụ nữ.
Là giọng điệu nhẹ nhàng cố tình làm hài lòng đàn ông.
Nặc Đinh Sơn đứng ở trước gương nhìn mình, lúc Trình Điệp Qua vừa nhìn thấy cô lông mày hơi nhíu lại.
Xem ra anh có chút không hài lòng với trang phục cô đang mặc trên người.
Cũng đúng, vì để giảm thiểu phiền phức không cần thiết, ban ngày Nặc Đinh Sơn mặc trên người loại quần áo như áo sơ mi phối với quần bò, loại trang phục như vậy công với tóc ngắn tới mang tai trông giống như là Tomboy.
Emily là loại phong cách từ tốn, nữ tính ngọt ngào, tính cách tự tin thoải mái.
Cho nên tình trạng cô như này thế này đi ra ngoài không khác gì lấy trứng chọi đá.
Thở ra một hơi nặng nề, Nặc Đinh Sơn cảm thấy mình phải dùng cách thức của cô, đánh nhanh thắng nhanh.
Thay ra bộ quần áo của mình, Nặc Đinh Sơn mặc quần áo của Trình Điệp Qua.
Áo choàng rộng lớn thả xuống vô cùng thoải mái phối với quần bò, quần bò xắn lên vừa tới cổ chân, sau đó ra khỏi phòng, tới phòng bếp.
Mấy phút sau, Nặc Đinh Sơn bê cốc cà phê nóng tới phòng khách.
Đứng ở cửa phòng khách nhẹ nhàng gõ gõ, mở cánh cửa phòng khách ra.
Emily ngồi sát bên Trình Điệp Qua nghe được tiếng động liền quay đầu lại.
Sau khi nhìn thấy cô đứng ở cửa thì ngỡ ngàng, kinh ngạc, bối rối.
Trình Điệp Qua cũng nghiêng mặt qua nhìn cô.
Nặc Đinh Sơn mỉm cười với hai người bọn họ.
Đặt cà phê trước mặt Emily, tay cầm khay, giọng điệu áy náy "Vừa mới chuyển nhà, môt vài thứ đều vẫn chưa sắp xếp, vì vậy chỉ có thể mời cô uống cái này".
Đặt trước mặt Emily chính là cà phê hòa tan, cà phê hòa tan này chính là Nặc Đinh Sơn tìm thấy trong túi cô.
Cô có lúc cần cà phê để chống lại cơn buồn ngủ thỉnh thoảng xâm lấn.
Sau khi nói xong Nặc Đinh Sơn nhìn qua Trình Điệp Qua, ánh mắt nhìn chăm chú vào vị trí trên vai anh sát với Emily.
Người đàn ông hiểu ý, bắt đầu điều chỉnh vị trí của anh, cố gắng kéo dãn khoảng cách với Emily Mà ngay lúc này một Emily mang theo một lòng yêu mến lái xe từ London tới Notting Hill đã bị tình huống bất ngờ phát sinh làm cho bối rối.
Người con gái xuất hiện tại nhà người đàn ông trong lòng mình quần áo mặc trên người, lời nói, cử chỉ rất rõ ràng.
Emily nhìn Nặc Đinh Sơn một lượt từ trên xuống dưới, cô ấy quan sát cô, hoặc là có thể nói muốn từ trên người cô tìm ra điểm gì đáng ngờ.
Nặc Đinh Sơn điều chỉnh tư thế cầm cái khay trong tay, trong lúc vô ý cổ áo choàng bên bả vai bên trái bị tuột xuống, lộ ra một bên dây áo lót.
Nặc Đinh Sơn lúng túng kéo cổ áo lại, sau đó cô nghe thấy Trình Điệp Qua nhịn không được cười khẽ, anh vừa cười vừa nhìn cô.
Ánh mắt lóe sáng nhìn cô.
Cho dù cô biết đang cùng anh diễn kịch, nhưng Nặc Đinh Sơn vẫn cảm thấy không dễ chịu chút nào.
Đi lên trước vài bước, cô đứng bên cạnh Trình Điệp Qua, đưa tay che mắt anh lại, hờn dỗi "Đáng ghét, không được cười".
Tay anh đặt lên bàn tay cô, nắm chặt tay cô kéo xuống, sau đó vẫn không buông ra.
"Tại sao anh lại không có?
Hả?
Anh cũng muốn uống cà phê hòa tan".
Anh hơi nhíu mày lại.
Cô đè thấp giọng nói "Đều tại anh làm hư quần áo của em, vì vậy cà phê không có phần của


⬅ Trước Tiếp ➡