⬅ Trước Tiếp ➡

thử nói xem, Klein muốn tới nơi nào nhất".
"Nơi muốn đi nhất hả .....
.
Lúc đó chúng ta hãy xuất phát từ tháp Eiffel trước, sau đó tới Kim tự tháp của Ai Cập, Disney Land của Mỹ, ngắm vùng biển Ca ri be, thảo nguyên lớn của Châu Phi, lưu vực sông Amazon".
"Còn gì nữa?" "Còn có ........, Nặc Nặc".
"Ừ" "Eiffel, Kim tự tháp, Disney Land, ngắm thảo nguyên lớn, Amazon đều có thể không đi, nhưng Trường Thành Bắc Kinh thì nhất định phải đi.
Đó là đất nước của Nặc Nặc".
"Đúng, Klein nói rất đúng.
Trường Thành Bắc Kinh nhất định phải đi, đến lúc đó chúng ta leo lên Trường Thành, chúng ta sẽ ở chỗ cao nhất của Trường Thành chụp hình chung".
"Vào lúc chụp hình chung, chúng ta sẽ cùng nói CÀ CHUA".
"Đúng, cùng nói cà chua".
"Nặc Nặc".
"Ừ".
"Giao ước của chúng ta có thể sớm hơn hai năm không.
Đổi từ 20 tuổi thành 18 tuổi được không?" "Klein " Tiếng Klein này mang theo ý nhắc nhở nghiêm trọng.
Trầm mặc.
"Klein, em nghe đây, giao ước là một loại cam kết không thể dễ dàng thay đổi.
Vì vậy, giao ước 20 tuổi thì nhất định phải là 20 tuổi".
Trầm mặc "Klein, những lời vừa rồi của em làm Nặc Nặc rất đau lòng, ở trong lòng Nặc Nặc Klein vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan biết giữ chữ tín".
"Lời của em làm chị đau lòng sao?" "Ừ, đau lòng đến nỗi ăn không ngon ngủ không yên".
"Vậy được, 20 tuổi".
"Ừ, 20 tuổi " Từ dưới bóng cây lặng lẽ rời đi, Diệp Quang Trung đi trên hành làng bệnh viện, bước chân dần chậm lại.
Quay đầu nhìn lại hai người đặc biệt kia.
Cô vẫn đang cõng em đi lại trên bãi cỏ, Klein nằm bò trên lưng Nặc Đinh Sơn giống như là ánh mặt trời chìm dần về hướng Tây, không khí âm u như cái chết.
Trở lại phòng làm việc, Diệp Quang Trung gọi một cuộc điện thoại tới Đức.
Màn đêm buông xuống, Nặc Đinh Sơn kéo vạt áo của mình trong tay Klein ra, bỏ tay con bé vào trong chăn, đứng lên nhẹ nhàng đi lấy túi, tay vừa chạm vào túi.
"Nặc Nặc, một ngày nào đó hoàng tử sẽ cầm giày thủy tinh tới kiếm chị".
Âm thanh nho nhỏ nói sau lưng cô.
Lời này Nặc Đinh Sơn thường được nghe.
Đóng cửa phòng Klein, Nặc Đinh Sơn liền nhìn thấy bác sĩ Diệp mà klein rất thích.
"Tôi đặc biệt ở chỗ này chờ cô".
Anh nói "Chúng ta có thể nói chuyện không?" Bác sĩ Diệp này đã thay lại quần áo anh mặc lúc sáng.
Nặc Đinh Sơn nhìn anh nhíu mày.
"Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ muốn nói với cô chuyện liên quan tới Klein".
Diệp Quang Trung mời Nặc Đinh Sơn tới London ở một đêm, mang theo loại tâm trạng của Susan khi đó, cô tới Night Club nổi danh nhất London.
Bỏ ra 200 Bảng Anh để được giới thiệu để mua vui, môi giới là hình thức phổ biến nhất.
Tại đây, ngay trước mặt người môi giới cô phải cởi tất cả quần áo đang mặc trên người Xử nữ, 24 tuổi, không có bất kỳ thói quen xấu nào.
Đầu tiên ký hợp đồng một năm hai triệu bảng Anh.
Cô phải đảm bảo trong một năm này sẽ không gây ra bất kỳ phiền phức gì cho đối phương.
Nếu đối phương có thích cô thì cũng phải phục vụ, điều kiện trước tiên là phải trả năm ngàn bảng Anh cho chi phí ngoài hợp đồng.
Sau đó lấy thông tin của cô.
Ngày tiếp theo Nặc Đinh Sơn nhận được điện thoại của người môi giới kia.
Do cô là người Châu Á nên mấy người đàn ông không có hứng thú với cô lắm, bọn họ nói con


⬅ Trước Tiếp ➡