⬅ Trước Tiếp ➡

thể nhân viên hạng nhất được trải qua huấn luyện chữa bệnh và chăm sóc chuyên nghiệp, có thế nói đây là một bệnh viện, cũng có thể nói nó giống như một Thiên đường cho trẻ em.
Chuyên Tư vấn tâm lý định kỳ cho người mắc chứng bệnh Lão hóa sớm.
Cảm hứng thiết kế theo phong cách trẻ con, môi trường tốt.
Môi trường nơi đây làm cho bọn trẻ có hoàn cảnh giống nhau gặp gỡ, như những đứa trẻ bình thường cùng nhau vui cười.
Để bọn trẻ bộc lộ nụ cười tự nhiên từ nội tâm, thì không thể không có tiền.
Chi Phí của Điều dưỡng Thiên Thần đắt tới đáng sợ.
Theo như quan sát của Diệp Quang Trung với Nặc Đinh Sơn, Đó là một cô gái tiết kiệm.Vị trí của Điều Dưỡng Thiên Thần ở ngoại thành Phía Bắc London.
Trạm cuối của xe Buýt cách nơi này 2,5km.
Nếu như thời gian của Nặc Đinh Sơn cho phép, cô đều đi bộ tới, nếu như đoán không sai thì hẳn là cô muốn tiết kiệm tiền Taxi.
Hơn nữa, hôm nay Diệp Quang Trung còn phát hiện ra một chuyện, túi của cô là túi của đôi giầy cô đã mang hai tháng cách đây nửa năm.
Nhưng dù là một người tiết kiệm như vậy lại để cho Klein tới một nơi có chi phí chữa trị mắc như thế này, mà không tới cơ sở y tế công cộng có chi phí thấp hơn.
Khoảng 3 giờ chiều, một tuần trước bởi vì một đám trẻ dùng thuốc mới vừa được nhập vào đã xuất hiện triệu trứng đau đầu, khó chịu buồn nôn.
Klein là một trong số đám trẻ đó.
Hơn nữa còn là đứa bị nghiêm trọng nhất.
Mặt trời dần chuyển về Tây, Diệp Quang Trung đứng dưới tán cây, cách vị trí anh đứng mười mấy bước, Nặc Đinh Sơn cõng Klein đi lại trên sân cỏ, bước chân của cô rất chậm.
Cô vừa cõng Klein, vừa nói chuyện với nó.
Âm thanh dịu dàng, lải nhải về cảnh tượng lúc Klein tới thế giới này rất nhỏ bé, nhăn nhúm.
"Ánh mặt trời của Notting Hill vào khi đó là mãnh liệt nhất, Klein rất ngoan, không khóc cũng không ồn ào, bộ dáng rất đáng yêụ Susan để chị đặt tên cho em, lúc đó chị rất vui, chị cảm thấy lúc đó bà giao nhiệm vụ này cho chị chứng tỏ bà rất tin tưởng chị.
Cũng đúng, thành tích học tập của chị lần nào cũng vượt qua Emma rất xa".
"Chị đã nghĩ rất lâu, sau đó chị lấy tên Klein này đặt cho em.
Klein, Rực rỡ.
Chị hi vọng sau khi em lớn lên có thể giống như ánh mặt trời.
Susan và Emma cũng rất thích tên này".
"Sau khi lớn lên Klein đã như chúng ta hi vọng, trở thành ánh mặt trời, Klein, em có cảm thấy vậy không?" Nặc Đinh Sơn không nghe thấy câu trả lời, cô lại gọi một câu "Klein".
Cô vẫn không thấy đáp lại, gọi lần thứ ba "Klein", âm thanh cao đến chói tai, nếu như nghe kỹ vẫn có thể nghe ra được sự run rẩy ở trong đó.
Đứa trẻ bị thuốc mới hành hạ tới kiệt sức bị một âm thanh cao làm cho đột ngột, miễn cưỡng mở mắt ra.
Con bé đáp lại cô bằng giọng yếu ớt "Sao vậy, Nặc Nặc?" Từ góc độ này của Diệp Quang Trung có thể thấy rõ vẽ mặt của Nặc Đinh Sơn.
Sau khi được Klein đáp lại, cô như trút được gánh nặng.
Chân tiếp tục đi lại trên sân cỏ, cô vừa đi vừa nói chuyện với người trên lưng.
"Klein".
"Dạ" "Còn nhớ giao hẹn của chúng ta không?" "Nhớ, Khi em 20 tuổi Nặc Nặc sẽ dẫn em đi du lịch vòng quanh thế giới".
"Chính xác, bây giờ chúng ta hãy lên kế hoách trước nhé,


⬅ Trước Tiếp ➡