Chương 3
tới ban công, khẳng định không tránh khỏi một bận chê cười, nói không chừng sẽ thu phí ban công với cô.
Ánh nắng của ban công thông qua cửa khúc xạ chiếu vào bên trong, Nặc Đinh Sơn cảm thấy bóng của chính mình như một con mèo cúi đầu ủ rũ.
Nặc Đinh Sơn về tới căn phong thuê dưới tầng hầm.
Đúng hai giờ, như thường ngày Nặc Đinh Sơn rời khỏi phòng trọ của mình.
Từ phòng trọ tới cánh cổng sắt lớn cần đi bộ khoảng 10 phút.
hai giờ mười phút Nặc Đinh Sơn đóng lại cửa sắt lớn, dồng thời xác định cửa sắt lớn đã được khóa chắc sẽ không để cho tên trộm có bất kỳ cơ hội nào có thể lợi dụng.
Camera của bà chủ nhà đặt gần đó, mỗi lần có ai không khóa cửa cẩn thận đều phải nộp phạt mười Euro.
Đương nhiên, nếu bị trộm ghé thăm đương nhiên lại tính là một chuyên khác.
Cổng sắt lớn hướng về phía Tây, ngoài cửa là đường phố.
Nặc Đinh Sơn gửi xe ở bên đường, con đường nơi để xe là mấy chục cái khóa điện tử, mỗi tháng chỉ cần đóng cho nhân viên quản lý khu năm Euro phí bảo vệ là có thể có được một chỗ đỗ xe.
Hỏi Nặc Đinh Sơn tiền mỗi tháng kiếm được đều đem xài đi đâu, tiền mỗi tháng cô kiếm được đều đem xài vào những chuyện vạch vãnh này, có điều, còn có việc dồnn ép cô không thở nổi đó là mấy chi trả trong bệnh viện.
Tất cả đều do nhưng chuyện kiểm chứng khi xưa.
Mỗi một việc bất hạnh trong cuộc đời đều không tránh được cái tình trạng bi đát như này Đau đớn mất đi người yêu, bị bạn bè phản bội, người thân đau ốm.
Nặc Đinh Sơn kiếm được 100 Euro thì tiêu mất 70 Euro vào người bé Klein.
Bé Klein là con gái nhỏ nhất của Susan, năm nay vừa tròn mười bốn tuổi.
Vừa sinh ra đã bị mắc phải chứng bệnh Progeria toàn diện .
Progeria hội chứng progeria Hutchinson Gilford, HGPS, hội chứng progeria là một bệnh di truyền cực kỳ hiếm, triệu chứng bề ngoài là lão hóa xuất hiện rất sớm.
Progeria là một trong nhiều hội chứng progeroid.
Từ progeria xuất phát từ tiếng Hy Lạp "pró nghĩa là "tiền", "trước", và "gēras" nghĩa là "tuổi già".
Hội chứng này xuất hiện với tỉ lệ rất thấp, chỉ khoảng 1 trên 8 triệu trẻ.
Những người bị Progeria thường chỉ sống được từ thiếu niên đến đầu hai mươi Một canh giờ của một người bình thường nhưng với bé Klein mà nói cũng chỉ là một cái chớp mắt Susan trải qua ba lần kết hôn.
Người chồng đầu tiên là một phi công, đã hi sinh trongmột lần đang làm nhiệm vụ bay của mình, đã để lại bé Emma.
Người chồng thứ hai, chỉ là vì để có đủ điều kiện để nuôi dưỡng Nặc Đinh Sơn nên phát sinh việc này.
Susan cho người đàn ông kia một khoản tiền để hắn cùng bà kết hôn.
Sau khi hết hôn được một năm bọn họ như trong khế ước ly hôn.
Người chồng thứ ba của Susan chính là ba của bé Klein.
Hai tuổi bé Klein có một gương mặt mười tuổi.
Vào sinh nhật hai tuổi của Klein, ba con bé đã để lại một tờ giấy thỏa thuận ly hôn với một số tiền của im lặng rời đi.
Lại lần nữa trở thành độc thân, mẹ của Klein mang theo ba đứa trẻ chưa thành niên tiếp tực sinh tồn.
Con gái lớn Emma 14 tuổi, con gái thứ hai Nặc Đinh Sơn 12 tuổi, con gái thứ ba Klein vừa tròn hai tuổi.
Việc ba của Klein rời đi làm cho thời gian làm việc của Susan càng ngày càng dài.
Cuộc sống cũng không thể vì thời