Chương 4
gian làm việc của Susan càng dài mà trở nên càng tốt hơn.
Bọn họ liên tục chuyển nhà, từ căn nhà lớn chuyển tới căn nhà nhỏ hơn, lại từ căn nhà nhỏ hơn chuyển tới căn nhà nhỏ hơn nữa.
Việc chi tiêu trên người Klein làm cho chi phí của bọn họ cuối cùng cũng cạn kiệt Lúc Klein bốn tuổi, Susan tuyên bố muốn rời khỏi Notting Hill đi kiếm nhiều tiền hơn.
Bà nói bà cần một người giúp đỡ.
Điều làm Nặc Đinh Sơn bất ngờ chính là người thôi học để đảm nhiệm việc phụ giúp Susan không phải cô mà là Emma.
Nặc Đinh Sơn trong nhà này vẫn luôn trần mặc ít nói, hỏi Susan "Tại Sao?" Khi đó cô lờ mờ đoán được việc kiếm được nhiều tiền trong miệng Susan là cái gì Trong cảm giác của Nặc Đinh Sơn người nên thôi học là cô chứ không phải là Emma.
Emma là được chính Susan sinh ra, còn cô chỉ là đứa trẻ bị vứt bỏ trên ban công nhà bà.
Người phụ nữ bởi vì cuộc sống mệt mỏi đã không còn trẻ nữa vuốt đầu cô, ngữ khí như đó là chuyện đương nhiên "Bởi vì Emma lớn hơn con hai tuổi, sức lực của nó lớn hơn con" Một đêm trước khi rời đi, Susan đưa ba đứa con gái của mình tới một nhà hàng xa hoa ăn một bữa đại tiệc.
Đêm đó, Susan uống một chút rượu, bà nói với các con chờ bà kiếm được nhiều tiền rồi sau khi trở về mỗi cuối tuần đều dẫn chúng đi ăn đại tiệc.
Đương nhiên, đi ăn phải mặc quần áo, giày dép được làm thủ công của Ý.
Nặc Đinh Sơn biết nguyện vọng lớn nhất của Susan là để mạng sống của Klein kéo dài tới năm 20 tuổi.
Đêm đó, sau khi từ nhà hàng trở về Emma chui vào trong chăn của Nặc Đinh Sơn, cô ấy vuốt mũi của cô âu yếm nói Em không phải cảm thấy áy náy, chị đã không có hứng thú đi học từ lâu rồi, mà em thì không giống vậy, thành tích học tập của em rất tốt.
Cuối cùng Emma cũng nói với Nặc Đinh Sơn là "Nặc Đinh Sơn, Em chờ nhé, chị sẽ kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền, sau đó sẽ dùng tiền kiếm được này cho em vào học Đại học" Lúc Susan rời khỏi Notting Hill Nặc Đinh Sơn 14 tuổi, Klein 4 tuổi.
Klein của 4 tuổi có gương mặt của 14 tuổi.
Một năm trôi qua, rồi hai năm, ba năm trôi qua, Nặc Đinh Sơn liên tục nhận được tiền của Susan gửi tới.
Theo giao phó của Susan, cô đem tiền kia một phần chi trải cho cuộc sống của cô và Klein, một phần dùng làm tiền chữa bệnh cho Klein, còn dư lại gửi vào ngân hàng.
Susan mỗi tháng gọi điện thoại cho Nặc Đinh Sơn một lần, mỗi lần trò chuyện Susan đều làm cho Nặc Đinh Sơn có cảm giác là bà ấy đúng là kiếm được nhiều tiền.
Mỗi khi Nặc Đinh Sơn hỏi bà "Susan, khi nào thì Người trở về?" Bà đều nói là chờ tích cóp được nhiều tiền thêm chút nữa thì sẽ trở về, cứ nói như vậy đã lại là hai năm.
Mùa thu năm ấy Nặc Đinh Sơn 24 tuổi, một cuộc điện thoại từ Nan Phi gọi tới, Nhân viên Đại sứ quán Nam Phi ở Anh dẫn Nặc Đinh Sơn cùng Klein có cùng khuôn mặt già nua mà tiều tụy của Susan, những người đó nói cho cô biết Susan cố gắng giữ lại chút hơi thở là vì để gặp lại cô.
Màu trắng của tường, màu trắng của drap trải giường.
Một phần tư huyết thống Ba Lan của Susan cũng là màu trắng.
Trong phòng Bác sỹ mặc áo Blue trắng đang ghi chép thời gian tử vong của Susan.