Chương 5
Trong miệng nói kiếm nhiều tiền của Susan thực ra là ký hợp đồng với thương nhân kim cương tới Nam Phi làm việc.
Bà cùng Emma sống cùng một nhóm trong nhà xưởng gia công kim cương tối tăm không nhìn thấy mặt trời.
Năm ngày trước Susan cùng Emma đã trộm một viên kim cương chưa được gia công của thương nhân.
Đang trên đường chạy trốn sự việc không may đã sảy ra, thương nhân kim cương đã xuống tay với được bọn họ, Emma đã bị ba phát súng chết tại chỗ.
Một chiếc xe việt dã vội vã lao tới nghiến qua hai chân của Susan, tài xế lái xe gây chuyện bỏ trốn, những người đó tịch thu viên đá trên người Susan, Susan chảy máu không ngừng bất tỉnh nằm trên đường cái ở Nam Phi suốt 23 phút.
Sau đó, có người báo cảnh sát, Susan được đưa đến bệnh viện.
Lúc nhìn thấy Susan nhếch miệng trắng nhợt, nhìn giống như là đang khóc cũng giống như đang cười, Nặc Đinh Sơn nhẽ nhàng đi tới ôm thân thể gầy gò đến mức giống như là que củi đó.
Gọi bà cái danh xưng vẫn muốn giọi lại không dám gọi kia "Mẹ" "Mẹ, Klein rất tốt".
Cô cất giọng bình tĩnh nói với bà ấy.
Susan ghé miệng tới bên tai cô, nói "Nặc Nặc, Mẹ với Emma chỉ vì quá nhớ con và Klein nên mới trộm kim cương, bọn ta không phải cố tình làm kẻ trộm".
Khuôn mặt không ngừng nước mắt của cô hiện lên thiết bị inox trong phòng bệnh nói với bà "Con biết, mẹ, con biết".
Susan lộ vẻ rất vui, kéo tay Nặc Đinh Sơn nắm lấy đưa tới khóe miệng bà, sau đó bà há miệng.
Rất lâu về sau, Nặc Đinh Sơn vẫn luôn nhớ kỹ cái sợi tơ mảnh kia buộc trên răng của Susan.
Sợi tơ mảnh xuyên qua hàm răng sau dó buộc một nút đề phòng đầu sợi dây bị nuốt vào trong bụng.
Trong lòng Nặc Đinh Sơn cái sợi tơ mảnh đó chính là đại biểu cho cái đáy của sự bần cùng.
Nặc Đinh Sơn nghĩ, cho tới chết cô cũng sẽ nhớ kỹ cái thời khắc của ngày hôm đó.
Tay của Nặc Đinh Sơn dưới sự chỉ dẫn của Susan đã tìm được sợi dây nhỏ buộc trên răng của bà, Sợi dây đó vẫn kéo dài tới thẳng tới cổ họng của Susan, đi xuống cuống họng là thực quản, bên dưới thực quản là dạ dày.
Giống như là khi câu cá lúc thu dây câu, Nặc Đinh Sơn lôi cái sợi dây mảnh kia.
Ước chừng sợi dây khoảng nửa thước Anh, phần cuối của sợi dây là một vật to gần bằng ngón cái của đứa bé 10 tuổi được đặc chế một cái bọc bao trùm xung quanh là một lớp màu trắng bạc.
Mở lớp bọc ra, Nặc Đinh Sơn nhìn thấy mấy viên kim cương, cho dù bị một đính một đống dịch hỗn hợp bên trong chúng nó vẫn tỏa ra hào quang rực rỡ.
Mấy viên kim cương nằm trong dạ dày Susan năm ngày bốn đêm cũng không ai biết .
Susan chống đỡ tới phút cuối để gặp cô là vì để cho cô biết cái bí mật này Nước mắt của Susan từng giọt từng giọt rơi xuống từ hốc mắt, thanh âm già nua lẩm bẩm nói, đây là việc cuối cùng mẹ có thể làm được cho Klein.
Klein đến với Notting Hill là vào cuối tháng tám, là lúc ánh mặt trời rực rỡ nhất, ánh nắng kéo đến khắp nơi để cho bóng râm không có chỗ ẩn náụ Susan nói "Nặc Nặc nhà chúng ta là đứa trẻ thông minh nhất" Vì lẽ đó, nhiệm vụ đặt tên cho em bé liền thuộc về Nặc Đinh Sơn.
Nhìn đường phố ngập tràn ánh nắng, Nặc Đinh Sơn liền đặt tên cho con nhóc là