Tiếp ➡
1
Tiểu Ngũ được Tần Vãn nuôi lớn đã chết.
Tiểu Ngũ là một con thỏ, nó là con thứ năm được sinh ra trong bầy thỏ, cho nên được gọi là Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ ở bên nàng tám năm, sống thọ và chết tại nhà.
Tần Vãn mang nó đến sau núi an táng.
Khi nàng mới vừa đi ra khỏi cửa viện, liền thiếu chút nữa bị một cái vật mềm làm vướng ngã.
Tần Vãn ngồi xổm xuống sờ sờ.
Là một người.
Trong lòng nàng nhảy dựng lên, sờ soạng thăm dò hơi thở của hắn, vẫn còn thở.
Hơi thở mong manh.
2
Tần Vãn một đường đem người này kéo trở về.
Đối phương tựa hồ là một nam nhân cao lớn, một nữ tử yếu ớt như nàng, thật sự là khó di chuyển được.
May mắn là hắn còn tính thức thời, liền ngã vào cửa nhà, đường cũng không xa lắm.
Nếu không nàng cũng chỉ có thể thương cảm mà không giúp gì được.
Đem hắn kéo tới trên giường, căn cứ phán đoán, người nam nhân này đại khái là bị thương.
Tần Vãn sờ sờ tay của mình, vẫn là ướt.
Chà, người này tám phần vẫn đang chảy máu.
Thôn Hoa Hòe là một cái thôn nhỏ, chỉ có Tần Vãn là đại phu, nàng lại là sống một mình, nên đành nhờ người quen là Triệu thẩm tới hỗ trợ.
3
Triệu thẩm đã bị dọa sợ khi đến nơi.
Trong thôn nào có gặp qua loại cảnh tượng như này, người nọ mặc áo choàng màu ngọc bích, mặt mày tuấn lãng, nhưng cả người bê bết máu, sắc mặt trắng như tờ giấy.
Vai trái của hắn bị đâm xuyên qua, trên cánh tay còn có một vết thương thật dài do kiếm gây ra.
Bà vội vàng lôi kéo Tần Vãn đi đến một bên: "Thẩm thẩm khuyên ngươi vẫn là đừng lao vào vũng nước đục này, người này chỉ sợ lai lịch không nhỏ, nếu lại bị kẻ thù tìm tới cửa, liên luỵ tới ngươi thì như thế nào? Không bằng liền đem hắn ném ra ngoài."
Triệu thẩm trước kia làm làm việc cực nhọc, lại bị căn bệnh khó chữa ảnh hưởng nặng, sau này được Tần Vãn chữa khỏi, liền vô cùng cảm kích, đối đãi với nàng càng thêm chiếu cố.
Tần Vãn cười cười, vỗ vỗ mu bàn tay bà: "Biết thẩm thẩm tốt với ta, nhưng dù sao cũng là một mạng người, há có thể thấy chết mà không cứu."
Triệu thẩm khuyên bảo một hồi, thấy không thuyết phục được nàng. Bà đành phải theo sự chỉ huy của nàng, lấy rượu mạnh đổ xuống thân người nọ, cẩn thận băng bó xong miệng vết thương, rồi lắc đầu rời đi.
4
Tần Vãn ngồi xuống, sờ sờ trán hắn, có cảm giác nóng bỏng.
Nàng sắc thuốc cho hắn, lại lấy nước, chậm rãi cho hắn ăn vào.
Búng tay nửa tháng qua đi, nam nhân đã sớm từ hôn mê bất tỉnh có thể xuống giường hoạt động, khôi phục một cách thần tốc.
Tám phần là do hắn từ nhỏ tập võ, hơn nữa Tần Vãn có cách trị liệu.
Tần Vãn vui mừng thay hắn: "Tốt quá rồi, nghe thẩm thẩm nói ngươi không giống dân thường, chỉ sợ ngươi có việc phải làm, ta còn sợ ngươi ở lại nơi đây sẽ bị chậm trễ."
Lời này vào tai người nam nhân lại thành một ý nghĩa khác, hắn buồn bã nói: "Ngươi muốn đuổi ta đi?"
Tần Vãn đơ người, nhẹ nhàng lắc đầu: "Ta không phải có ý tứ này."

Tiếp ➡