⬅ Trước Tiếp ➡
Người nam nhân này tám phần là một công tử sống trong nhung lụa, nếu không phải ngại nhà nàng giường đệm quá cứng thì cũng là ngại nàng nấu ăn cơm canh đạm bạc.
Nếu là gặp người khác đối đãi với ân nhân cứu mạng kén cá chọn canh như vậy thì sớm đã bị dạy dỗ, vác gậy đuổi người rồi, nhưng Tần Vãn lại không giống vậy.
Bởi vì duyên cớ thời thơ ấu, nàng đã biết rõ sự ấm lạnh của thế gian này, ngược lại càng thêm ôn nhu thiện tâm, tốt bụng, ân cần. Bởi vậy nàng cũng không có quá nhiều câu oán hận, chỉ cảm thấy chính mình nhà nghèo, lòng hắn có sự chênh lệch cũng có thể lý giải.
Vì thế nàng càng thêm dốc lòng chăm sóc hắn, mong hắn sớm ngày chuyển biến tốt đẹp, rời khỏi nơi thôn sơn xa xôi này.
Tần Vãn chuẩn bị ra cửa sắc thuốc, vừa quay đầu, liền đâm vào trong lòng ngực người nào đó.
Nàng tức khắc sợ tới mức run lên, ngay cả phương thuốc trong tay cũng rơi ra. Vốn tưởng rằng nàng sẽ ngã nhưng lại bị người kia dễ dàng ấn vào trong lòng ngực.
Nam nhân một tay ôm nàng, một tay tiếp được phương thuốc đang bay phấp phới.
Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ trắng bệch của nàng, trông đôi mắt đen kia vẫn không có tiêu cự. Hắn trầm giọng nói: "Ngươi quả nhiên nhìn không thấy."
5
Tần Vãn nằm ở trong lòng ngực người nam nhân, hắn lớn lên cao lớn oai hùng, hoàn toàn đem nàng giữ lại. Nàng lại đơn bạc ôn nhu. Hai bên đối lập, làm nàng càng trông có vẻ mệt mỏi.
Chỉ là chính nàng còn hồn nhiên không nhận ra.
Mắt nàng không thể nhìn thấy, lại nhạy cảm với thế giới bên ngoài. Hiện tại, nàng sợ tới mức tim đập thình thịch, nhịn không được oán trách: "Ngươi hành động như thế nào lại im hơi lặng tiếng vậy."
Nam nhân đã sớm nhìn ra manh mối, chỉ là thấy nàng ngày thường vẫn hành động như bình thường nên không tiện mở miệng.
Hắn khinh công thượng thừa, nếu muốn ẩn giấu tiếng bước chân cũng dễ như trở bàn tay. Cho nên hắn mới đột phát ý nghĩ muốn thử một phen, không ngờ đến nàng lại phản ứng mạnh như thế.
Bây giờ ôm nàng vào trong lòng, hắn cảm giác như ôm nhuyễn ngọc ôn hương.
Hắn thấy nàng mày đẹp nhíu lại, sắc mặt tái nhợt, khuôn mặt luôn trầm tĩnh ôn nhu lộ ra vài phần yếu ớt. Hắn nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, không lùi lại mà tiến tới, lực đạo ôm lấy nàng không tự giác tăng thêm vài phần, đem nàng ôm đến càng thêm chặt chẽ.
Hắn cố nhịn xuống xúc động muốn đưa móng vuốt du tẩu trên thân mình nàng.
Tần Vãn có chút không thích ứng kịp. Nàng chưa bao giờ cùng nam nhân thân mật tiếp xúc như thế này. Nàng không rõ hắn vì sao lại ôm mình không buông, chỉ nghĩ hắn là tốt bụng sợ mình té ngã.
Nàng đang muốn thỉnh hắn buông tay, liền nghe được nam nhân trầm giọng nói.
Hắn nói ngoại thương của hắn tuy rằng đã nhanh chóng lành lại. Nhưng vết thương do vũ khí gây ra có độc, nội thương vẫn nghiêm trọng như cũ, vẫn cần vận công điều dưỡng phục hồi.
Trúng độc là thật, nghiêm trọng là giả.
Vì lừa nàng mà hắn không tiếc lời bịa chuyện, thật đúng là không biết xấu hổ.
Nhưng hắn nói nghiêm túc như vậy, Tần Vãn nghe đến sửng sốt.

⬅ Trước Tiếp ➡