⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Tần Vãn tính khí tốt sẽ không nghĩ như vậy, nàng thở dài: "Ta đây ngày mai đi hỏi Triệu thẩm một chút .. Nhà nàng hẳn là có cá."
"Triệu thẩm.." Tiêu Thành nhạy bén mà nhận thấy cái họ này hình như có liên quan đến người nào đó, liền đổi ý, "Không cần."
"Ta cảm thấy ăn Vãn Vãn vẫn là tốt nhất."
Sau đó hắn quả nhiên thấy được khuôn mặt nàng lại lần nữa đỏ bừng.
Đề tài lúc ban đầu bị hắn vô tình dời đi.
26
Hôm nay, Tần Vãn đụng phải một cái trâm cài hoa châu trong đống chi phí hằng ngày.
Nàng bình thường không có trang điểm, trên đầu cũng chỉ có trâm cài, đương nhiên không có gắn hoa châu trên đó.
Nhưng mà Tiêu Thành nhớ tới thứ này lúc trước là do tên hỗn trướng Triệu Thanh đưa cho, liền lập tức đoạt lấy: "Mau ném đi."
"Đồ vật của người khác như thế nào có thể ném loạn." Tần Vãn sờ cánh tay hắn, đòi hắn trả lại.
Hắn một tay ôm eo nhỏ nàng, không cho nàng mò mẫm, đôi mắt nheo lại nguy hiểm: "Nàng luyến tiếc?"
Tần Vãn bị hắn ôm vào trong lòng ngực, chóp mũi tràn đầy hơi thở lạnh lẽo trên người hắn. Nàng chỉ cảm thấy hắn thật là vô cớ gây rối: "Chàng có thể để cho ta đi trả lại cho hắn."
Tiêu Thành hừ lạnh một tiếng: "Không cần."
Tần Vãn nắm lấy ống tay áo hắn, nhất thời không biết nói gì.
Bỗng nhiên nàng cảm giác cổ áo của mình bị hắn duỗi tay sờ vào. Mặt nàng đỏ lên, cho rằng hắn lại muốn chiếm tiện nghi của nàng. Nhưng nàng liền phát giác tay hắn lại rút ra, làm ngực nàng lạnh ngắt một hồi.
Tiêu Thành cảm thấy bộ dáng đỏ mặt nhíu mày của nàng thật sự đáng yêu. Hắn nhịn không được cúi đầu hôn nàng, còn chưa có hôn đến, liền nghe được nàng nói:
"Đây là cái gì? Mau lấy ra."
Hắn ngược lại cắn nàng một ngụm, hung tợn nói: "Nàng có thể nhận đồ vật của tên hỗn trướng kia, vì cái gì không thể nhận đồ của ta?"
Tần Vãn bị hắn quen thói hôn cắn, chỉ nhẹ nhàng oán trách: "Nào có ai đưa đồ như chàng."
Tần Vãn đối với phương diện tình cảm luôn luôn trì độn. Nàng làm sao có thể hiểu được tâm tư ghen tuông của hắn, chỉ cảm thấy hắn tính cách cổ quái. Nhưng nàng trời sinh tính tình ôn nhu, sẽ không tùy ý tức giận, còn sẽ vì hắn tìm lý do bào chữa.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy hắn có thể là lúc trước cùng Triệu Thanh từng có hiểu lầm, mới có thể như thế.
Tần Vãn giơ tay sờ mặt hắn: "Chàng đừng có luôn đối xử thô lỗ với Triệu đại ca. Huynh ấy rất tốt, đối với ta cũng coi như chiếu cố. Lúc trước Triệu đại ca còn chủ động nói là huynh ấy động thủ đánh chàng trước. Lúc trước có sai lầm, huynh ấy bảo ta đừng hiểu lầm chàng."
Giọng nói của nàng ôn nhu, giống như một cục bông gòn rung rinh.
Sau đó nàng đã bị hắn đẩy lên trên bàn.
27
Tần Vãn ngưỡng mặt nằm ở trên bàn, khó nhịn mà rên rỉ.
Áo trên người nàng bị cởi ra. Vạt áo trước ngực nghiêng sang một bên, để lộ ra xương quai xanh nhỏ yếu cùng với bầu ngực trắng như ngọc.
Ngọc bội mới vừa rồi nhét ở trong ngực nàng, lúc này lẳng lặng nằm ở một góc trên bàn.

⬅ Trước Tiếp ➡