⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn từ eo bụng mềm mại bằng phẳng của nàng vuốt ve qua lại đến bắp đùi rộng mở, cùng với hoa hạch mẫn cảm kia. Một cái tay khác đi xoa bóp núm vú thẳng đứng của nàng. Nhiều lần tiến công mạnh mẽ làm nàng lập tức quân lính tan rã, cơ hồ không thể đứng nổi.
Không được, ta không được.. A a.. Buông ta ra.."
Đầu vú phấn nộn kia bị hắn đùa bỡn cả ngày, đã trở nên sưng đỏ. Bầu ngực trắng sữa bị phủ đầy những vết đỏ lốm đốm như quả mận đỏ trong tuyết. Hai bầu vú tròn trịa bị hắn va chạm mạnh mẽ mà điên cuồng lay động, càng làm gợi lên vài phần cảnh đẹp dâm mị.
"Thoải mái sao?"
Hắn cắn cổ nàng, tiếng nói khàn khàn tràn ngập tình dục.
"Nói chuyện!"
Hắn thô bạo mà đâm tiến vào chỗ sâu trong thân thể nàng, bức nàng mở miệng.
Tần Vãn khóc lóc, kêu lên: "A!.. Thoải mái..
Cơn sóng khoái cảm cùng sự xấu hổ đã nuốt chửng nàng.
"Còn muốn ta sao?"
Nàng bị hắn tra tấn đến mau điên rồi, giữ lấy ngực, dâm đãng mà đau khóc thành tiếng: "Muốn, muốn.. Ta muốn..
Tiêu Thành lúc này mới vừa lòng mà đè nặng nàng. Hắn hôn đôi môi đỏ mọng của nàng như là phần thưởng: "Vãn Vãn thật ngoan."
24
Tần Vãn ngồi ở trên đùi Tiêu Thành, ngoan ngoãn mà ghé vào lòng ngực trần trụi của hắn. Nàng giống như con thỏ không nói một lời.
Tiêu Thành tuy rằng hạ lưu vô sỉ nhưng rốt cuộc vẫn là thương tiếc nàng, sợ đem nàng làm đến tàn nhẫn. Hắn cầm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo của nàng: "Tức giận?"
Tần Vãn đỏ mặt lắc đầu: "Không có."
Chỉ là cảm thấy không còn mặt mũi gặp người..
Tần Vãn luôn luôn tri thư đạt lý, hàm súc ôn nhu, lại nghĩ đến chính mình hiện giờ dâm đãng, mặt đỏ tai hồng. Nàng nhịn không được mà đem mặt vùi vào trong cơ ngực hắn.
Nàng rầu rĩ ra tiếng: "Làm sao bây giờ.."
Tiêu Thành xoay người đem nàng đè ở dưới thân, ác liệt mà cười nói: "Chỉ cần làm nhiều lần thì tốt rồi."
Kẻ vô lại này căn bản là không biết tiết chế.
25
Tiêu Thành đứng ở trong viện, giơ tay duỗi ra, bắt được một con bồ câu.
Hắn rút ra một tờ giấy từ ống tre trên chân nó, mở ra nhìn thoáng qua rồi tiện tay xé mảnh giấy.
Tiêu Thành quay đầu lại thấy Tần Vãn qua cửa sổ. Hắn coi như không có chuyện gì xảy ra mà bước vào nhà.
Hắn lười biếng mà ngồi vào trên ghế, chỉ chống đầu xem thân ảnh bận rộn của nàng ở phòng thuốc, hiếm khi không đi quấy rối nàng.
Tần Vãn: "Ta vừa rồi hình như nghe được tiếng bồ câu, cảm giác đã lâu không có nghe thấy ở thôn Hoa Hòe."
Hắn nhướng mày: "Thật không? Vậy ta sẽ đi bắt nó, nướng cho nàng ăn."
Tần Vãn bất đắc dĩ: "Ta đâu có ý tứ này."
Tiêu Thành rót cho mình một ly trà: "Cứ luôn ăn gà, ta cũng ngán rồi."
Tần Vãn mặt đỏ bừng, không ngờ được hắn lại ghét bỏ gà của nàng.
Phải biết rằng ở thôn Hoa Hòe chỉ có nhà thôn trưởng là có thịt để ăn. Hiện tại vì hắn mà Tần Vãn cố gắng mua gà. Thế nhưng hắn còn muốn lên mặt mũi, thật đúng là bạch nhãn lang. Đáng lẽ nàng nên vác gậy đuổi hắn đi.

⬅ Trước Tiếp ➡