⬅ Trước Tiếp ➡
Chàng có thể hay không đã xảy ra chuyện?
Nàng siết chặt quyển sách.
Nàng không cần lại si ngốc mà đợi.
43
Tần Vãn thu thập tốt hành lý, quyết định đi tìm chàng.
Nàng mới vừa ra tới cửa viện, đã bị Dạ Giang ngăn lại.
Cõi lòng Tần Vãn đầy kỳ vọng: "Ngươi nhất định biết chàng ở đâu đúng không?"
Hắn không phải người xấu, có lẽ có thể đáp ứng mang nàng đi gặp chàng.
Dạ Giang lại đột nhiên ra tay, ở trên cổ nàng đánh lên một chưởng, đem nàng đánh ngất.
"Đắc tội."
Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, liền bế nàng lên, đem nàng một lần nữa đưa về phòng.
44
Sáng sớm ngày hôm sau, Dạ Giang bỗng nhiên nghe được trong phòng truyền đến một tiếng vỡ giòn vang của đồ sứ, động tĩnh không nhỏ.
Hắn vội vàng xông vào trong phòng.
Vừa mở cửa, đầu hắn liền bị một mùi hương kỳ quái nghênh đón. Hắn vừa muốn che lại miệng mũi nhưng đã không còn kịp rồi.
Cửa là bị hắn phá mở, mùi hương từ trong khe hở khung cửa nghiền nát tản ra, trực tiếp phủ xuống mặt hắn.
Không bao lâu, hắn liền bị một trận mệt mỏi mãnh liệt đột kích. Hắn nỗ lực chống đỡ trong chốc lát nhưng cũng chỉ có thể đỡ cái bàn rồi nặng nề ngã xuống.
Trước khi hoàn toàn bất tỉnh, hắn thấy nàng từ trong buồng mở cửa bước ra.
Giọng nói của nàng ôn nhu như mưa rơi xuống mặt đất.
"Xin lỗi, nhưng cũng tính trả lại ngươi việc ngày hôm qua, chúng ta hòa nhau."
"Ngươi yên tâm, cái này là ta điều chế mê hương tán, không có kịch độc. Nhưng cho dù ngươi ngày mai có tỉnh lại, ba ngày kế tiếp tứ chi cũng sẽ tê mỏi, đầu óc choáng váng nôn mửa, cho nên liền không cần phải đuổi theo ta."
"Ta đã nói rồi, ta không cần người khác bảo hộ."
"Nhưng cũng cảm ơn ngươi trong khoảng thời gian này chiếu cố."
"Ngươi bảo trọng."
45
Tần Vãn cuối cùng cũng trốn thoát.
Nàng không biết Tiêu Thành đến tột cùng là ai, hiện giờ thân ở nơi nào. Mà trên người nàng trừ bỏ một con dao găm, một mặt dây chuyền ngọc bội, còn có một thân dũng khí cô độc thì cái gì cũng đều không có.
Sau khi nàng bái chào từ biệt trước mộ của bà ngoại cùng mẫu thân, nghĩ tới nghĩ lui, nàng quyết định đi kinh thành Ninh An trước.
Nơi đó ở dưới chân thiên tử, khẳng định tin tức sẽ linh thông nhất, cách thôn Hoa Hòe cũng không tính xa.
Nàng nhờ sự hỗ trợ của Triệu thẩm ở trong thôn. Vốn dĩ là nàng muốn nhờ bà trước đưa nàng đến trấn Đồ Sứ. Triệu thẩm bởi vì có Triệu Thanh làm mưu sai ở trên trấn, thường cũng sẽ qua đó, mang nàng đi theo cũng là tiện đường.
Không nghĩ tới sau khi Triệu thẩm biết được mục đích của nàng thì lại phản đối.
Triệu thẩm năm xưa còn có một tiểu nữ nhi nhưng thời trẻ lại chết non. Tần Vãn lại làm người yêu mến nên bà liền luôn coi nàng như nữ nhi thân sinh của mình. Triệu thẩm nghĩ nàng hiện giờ có khả năng bị người xấu lừa thân lại lừa tâm, đau lòng không thôi. Bà chỉ hận chính mình suốt ngày ở nhà, không có chiếu cố nàng nhiều hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡