Triệu thẩm biết nàng bướng bỉnh, sợ nàng tới kinh thành rồi không có người chiếu cố, càng sợ nàng phát hiện chính mình gặp phải người không tốt, thương tâm khổ sở, lại sửa lời nói: "Ngươi nếu là nhất định phải đi, vậy thẩm thẩm đi cùng ngươi."
"Nhưng phải đáp ứng ta, nếu thật sự tìm không thấy, chúng ta liền trở về."
Tần Vãn nắm lấy đôi tay hữu lực mà thô ráp của bà, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn thẩm thẩm."
46
Đế đô Kiến Lương, thành Ninh An.
Một thiếu nữ áo vàng đang đi dạo ở chợ tây.
Nàng thấy ven đường có người bán một ít đồ dùng. Thấy mới lạ nên nàng tính toán chạy qua nhìn một cái, liền nghe được ở bên cạnh có người bàn luận. Ở chợ phía tây dạo gần đây bỗng nhiên xuất hiện một vị y sư mỹ nhân. Nàng dựng một cái y quán ở nơi đông người qua lại. Tuy rằng mắt nàng không thể nhìn thấy nhưng lớn lên cực đẹp, y thuật cao minh nhưng lại khiêm tốn, thu tiền giá cả phải chăng, quả thực là như thần tiên hạ phàm.
Nữ tử áo vàng tức khắc nảy sinh hứng thú.
Khi tìm được vị y sư mỹ nhân kia, nàng vừa vặn nhìn thấy một nhóm người cũng đi theo nàng lại đây.
Nàng dò hỏi thì biết nguyên lai là đại thiếu gia của nhà Cố Tương đương triều vẫn luôn ốm đau trên giường, thỉnh vô số đại phu chữa trị cũng không thấy tốt lên. Hiện giờ lâm vào tuyệt vọng nên cái gì cũng có thể thử, nghe được lời đồn ở chợ phía tây, liền phái quản gia tiến đến mời khám.
Ông lão cầm đầu hướng nàng ấy chắp tay hành lễ, chào một cái: "Nghe nói Tần đại phu tài giỏi, chữa trị được bệnh nặng, có thể đi theo lão nô về Cố phủ vì đại công tử nhà ta mà chẩn trị được không? Đến lúc đó tất có hậu tạ."
Nàng nhìn thấy vị y sư mỹ nhân kia nhoẻn miệng cười, nàng nhất thời xem đến ngẩn ngơ, nàng ấy thật đẹp.
Y sư mỹ nhân nói: "Tiểu nữ y thuật nông cạn, chỉ sợ vô pháp gánh trọng trách này, huống chi đôi mắt tiểu nữ không tốt, hành động thật sự không tiện, lão tiên sinh vẫn nên là trở về đi."
Y sư mỹ nhân rõ ràng đã cự tuyệt đến như thế nhưng vị lão quản gia kia còn cứ cố chấp không buông. Nàng ở một bên vây xem, lập tức nhìn không được, nhảy ra nói:
"Cái lão già này, không nghe thấy mỹ nhân tỷ tỷ rõ ràng đã nói không muốn đi sao? Huống chi mỹ nhân tỷ tỷ sinh ra đã đẹp như vậy. Ai biết các ngươi đến tột cùng là thỉnh nàng đi xem bệnh hay vẫn là muốn nhân cơ hội chiếm đoạt nàng ở trong nhà. Nhân gia chỉ là không tiện nói rõ mà thôi. Ngươi vì sao còn muốn dây dưa lằng nhằng! Chẳng lẽ quan viên Kiến Lương các ngươi đều không nói lý lẽ như thế sao?"
Lời này vừa nói ra liền làm đám người xung quanh cả kinh, quanh nàng nghị luận sôi nổi. Thậm chí còn có không ít người đứng về phía y sư mỹ nhân mà bênh vực nàng.
Nữ tử áo vàng nghe mọi người bênh vực, đắc ý mà cười.
"Ngươi!" Lão quản gia tức giận đến rung râu trừng mắt, "Ngươi dám ăn nói như vậy với Cố phủ! Chúng ta đường đường là nhà Tể tướng, dòng dõi thư hương, sao có thể làm ra loại việc tiểu nhân này!"