⬅ Trước Tiếp ➡
"Nàng không để ý ta có nữ nhân khác sao?"
Tiêu Thành Diệp một bên cởi xiêm y nàng, một bên cho nàng một nụ hôn sâu.
"Vãn Vãn hãy kiểm tra ta trong khoảng thời gian này có chạm vào người khác hay không nhé?"
Tần Vãn bị hắn hôn đến thiếu chút nữa ngạt thở, thật vất vả tránh thoát, hơi thở hổn hển.
Nàng lẩm bẩm nói: "Chàng rõ ràng chính là muốn kiểm tra ta."
Không bao lâu, nàng liền cảm giác được xiêm y của mình đã tuột hơn phân nửa.
Rõ ràng đám thị nữ mặc cho nàng lâu như vậy, như thế nào đã bị hắn dễ dàng cởi ra.
Hắn vuốt ve làn da trắng như tuyết của nàng. Trên thân mình loang lổ vết đỏ của nàng vào hơn ba tháng trước sớm đã biến mất không còn dấu vết, không còn bất kỳ ấn ký gì.
Tuy rằng hắn đã sớm liệu được, nhưng vẫn là cảm thấy một trận vừa lòng.
Hắn cũng không lo lắng Vãn Vãn.
Hắn lo đến chính là Dạ Giang.
Hắn căn bản đối với Dạ Giang rất là tín nhiệm. Dù sao hắn ta cũng là thân tín tâm phúc nhất mà hắn tự tay bồi dưỡng.
Nhưng Dạ Giang ở đó suốt ba tháng. Cho đến khi Tần Vãn rời đi khỏi thôn Hoa Hòe. Hắn ta sau đó mới đưa việc nàng mang thai nói cho hắn. Hắn chỉ muốn băm cái tên cẩu nô tài này.
Xem ra tên cẩu này còn nhớ rõ chủ tử của hắn là ai.
67
Tiêu Thành Diệp đem hai chân nàng tách ra, làm nàng đưa lưng lại, ngồi ở trên đùi hắn.
Hắn cười nhẹ bên tai nàng nói: "Ta cùng Vãn Vãn kiểm tra cho nhau."
Tần Vãn bị hắn đùa nghịch, đỏ mặt nói: "Hạ lưu."
Hắn một tay xoa hoa hạch nàng, một tay nhẹ nhàng cắm vào trong hoa huyệt chặt khít của nàng. Bên trong đã lâu không bị tiến vào, liền khôi phục trở về trạng thái non nớt như lúc trước.
Trong tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của Tần Vãn, hắn lại đưa thêm một ngón tay đi vào.
Chờ đến khi đã đủ trơn ướt, Tần Vãn liền cảm giác được nơi tư mật của mình có một cây đồ vật cực lớn dán vào đỉnh đi lên. Miệng huyệt không tự giác mà hút nhẹ. Khuôn mặt nàng đỏ lên tới tận cổ.
Sau đó tay của nàng đã bị hắn ấn lên trên đồ vật kia. Giọng nói chứa đầy tình dục của hắn vang lên: "Vãn Vãn cũng sờ ta đi."
Nàng cảm thấy thẹn mà rũ mắt, cảm giác hoa huyệt của mình có dòng nước chậm rãi chảy ra, run run mà đem đồ vật kia sờ đến ướt át nóng bỏng. Đồ vật kia giống như khối sắt thẳng tắp đặt tại giữa hai chân nàng.
Tần Vãn vẫn luôn được tay hắn xoa xoa. Cả người nàng đã mềm oặt như bông.
"Vãn Vãn thật ngoan." Hắn khen thưởng mà hôn lên thái dương nàng.
68
Tiêu Thành Diệp ở trong cơ thể nàng mạnh mẽ va chạm. Thỉnh thoảng cự vật kia còn đỉnh ở chỗ sâu trong người nàng, chậm rãi ma sát vòng quanh. Bởi vì cố kỵ bụng nàng, cho nên hắn không có hoàn toàn đi vào.
Hắn nhéo bầu vú tròn trịa của nàng, nghe nàng nhịn không được tràn ra âm thanh rên rỉ say lòng người.
Hắn cười nhẹ: "Thoải mái sao?"
Khoái cảm như trận thủy triều cứ từng đợt từng đợt mà vọt tới, làm nàng cả người mềm nhũn ra.

⬅ Trước Tiếp ➡