Thấy nàng vô lực mà không hé răng. Hắn trêu chọc đùa bỡn núm vú thẳng đứng của nàng, côn thịt đỉnh vào sâu trong thông đạo của nàng.
Nàng khóc thút thít, thanh âm lại yêu kiều, mềm mại: "Quá sâu.. A.. Thoải mái, thoải mái.."
Tần Vãn chịu không nổi mà cao trào.
Bắp đùi nàng run lên nhè nhẹ. Cự vật kia vừa cứng lại nóng mà đâm thọc vào thông đạo. Huyệt thịt vốn chặt khít bởi vì khoái cảm mà liều mạng co rút lại, hút đến Tiêu Thành Diệp sảng khoái đến muốn mệnh.
Hắn bóp bắp đùi nàng, cực lực nhịn xuống xúc động muốn đâm vào chỗ sâu nhất trong hoa huyệt nàng.
Động tác của hắn vẫn luôn chậm.
Thời gian hai người thao làm giằng co rất lâu cũng không có dừng lại. Mồ hôi làm ướt nhẹp tóc mai của Tần Vãn. Nàng thở hổn hển, gắt gao nắm lấy cánh tay rắn chắc của hắn, ngồi ở trong lòng ngực hắn mà cao trào hết lần này đến lần khác.
Chờ sau khi Tiêu Thành Diệp rốt cuộc bắn ra, nàng hoàn toàn mềm mại mà ngã xuống ở trong lòng ngực hắn. Dưới thân hàm chứa đồ vật còn không có rút ra của hắn mà đi ngủ.
69
Thời gian sau đó, bên người Tần Vãn luôn có một đống thị nữ đi theo hầu hạ.
Tiêu Thành Diệp hầu như không có ở trong vương phủ.
Hắn bị công vụ quấn thân, bận tối mắt tối mày.
Nàng mỗi lần chờ đến nửa đêm thì đã ngủ mất rồi. Hắn mới phong trần mệt mỏi mà trở về. Sau đó bế nàng đang ngủ gà ngủ gật lên giường đi ngủ.
Sáng sớm nàng tỉnh lại, bên cạnh đã lại không còn người.
Có một lần, thời điểm Tiêu Thành Diệp cứ như vậy bế nàng lên, nàng mơ mơ màng màng mà mở mắt ra. Nàng nghe được hắn nói, Vãn Vãn không cần lại chờ ta.
Nàng nhớ tới hắn nói. Chuyện gì cũng đều không cần phải lo, nàng chỉ cần ngoan ngoãn ở bên người hắn thì tốt rồi.
Nhưng mà nàng thật sự cái gì cũng đều có thể mặc kệ không hỏi sao?
Nàng lại không phải là một con rối.
Nàng hoài niệm khoảng thời gian lúc trước sớm chiều sống chung với hắn ở thôn Hoa Hòe.
Khi đó nàng là đại phu trị bệnh cứu người, hắn là nam nhân lưu lạc tha hương, còn gọi hắn là Tiêu Thành.
Nhìn bụng mình cứ dần lớn lên từng ngày.
Chính là hiện tại, hắn biến thành Tin vương cao cao tại thượng, nàng hiện tại lại tính là cái gì đâu?
70
Nhưng có một ngày nọ, Lý Triều Vũ thế nhưng lại tới.
Nàng ta nói là Tiêu Thành Diệp bảo nàng ta tới. Dù sao thì phủ Tin vương không phải là dinh thự tầm thường, lại được bảo vệ nghiêm ngặt cho nên người ngoài căn bản là không thể tự tiện xông vào.
Lý Triều Vũ nhìn thấy Tần Vãn liền kích động nói: "Vãn Vãn! Vãn Vãn! Muội dựa theo lời tỷ nói mà thâm nhập vào Cố phủ để ném mảnh giấy. Cố thiếu gia quả nhiên liền nghĩ cách đuổi đám người kia để muội vào phòng. Muội đem suy đoán của tỷ nói cho hắn biết. Hắn không chỉ yểm trợ giúp muội rời đi mà còn nhờ muội nói với tỷ một tiếng cảm tạ.
Sau khi muội đi thì buổi tối đó trong phòng hắn liền bị lửa cháy lớn. May mắn Cố thiếu gia không sao. Nhưng mà ngày hôm sau hắn liền đem mọi người trong viện đều thay đổi hết. Muội sau đó ngẫm lại, chắc là do hắn cố ý làm vậy.