⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Triều Vũ tức giận nói: "Muội là sợ, quan hệ của hai chúng ta bị tên hỗn đản kia châm ngòi ly gián."
Tần Vãn ôn nhu mà cười, trấn an nàng nói: "Sao có thể như vậy? Liền tính nếu thật là như thế, ta cũng có thể hiểu được. Rốt cuộc con người đều có lòng riêng, muội lại không có làm chuyện gì xấu. Ở chợ tây ngày ấy, chúng ta vốn không quen biết nhưng muội lại chủ động đứng ra vì ta nói chuyện."
Nghe được nàng ôn nhu nói chuyện, Lý Triều Vũ rất cảm động, tiến lên nắm lấy tay nàng nói: "Ô ô, Vãn Vãn tỷ thật tốt quá. Từ nay về sau, tỷ chính là bằng hữu tốt cả đời của Lý Triều Vũ ta!"
74
Sau khi cùng nàng kết làm bằng hữu tốt, Lý Triều Vũ ngồi trở lại, tiếp tục nói:
"Nam Thuận quốc chúng ta đây, tuy rằng chỉ là một nước chư hầu nhỏ. Nhưng cùng Kiến Lương đại quốc các ngươi nhiều thế hệ giao hảo, là dựa vào liên hôn chính trị. Tỷ như công chúa Trang Nhạc lúc trước, cũng chính là thái hậu đầu tiên của các ngươi hiện giờ.
Mà thế hệ kế tiếp này, đó là muội cùng với Tiêu Thành Diệp. Việc này vẫn là do công chúa Trang Nhạc sinh thời an bài từ mười mấy năm trước.
Muội từ nhỏ liền cùng hắn có hôn ước nên tự nhiên sẽ đối hắn phá lệ chú ý một ít.
Muội ban đầu thấy hắn lớn lên giống người tử tế, lại tuổi trẻ đầy hứa hẹn, còn âm thầm vui mừng. Nhưng mà sau đó, muội lại phát hiện, hắn ỷ vào bản thân có địa vị cao, không coi ai ra gì, thái độ rất là ngạo mạn.
Không chỉ có như thế, hắn là cái đồ háo sắc. Quan viên trong triều Kiến Lương đều biết hắn yêu thích mỹ nhân, nên cứ sôi nổi tặng người vào trong phủ hắn. Hắn thế nhưng ai đến cũng không cự tuyệt. Hừ, thật là làm người khinh thường."
Lý Triều Vũ trời sinh tính ngay thẳng. Thân là Lục công chúa của Nam Thuận, từ nhỏ lớn lên danh giá, không chịu được nửa điểm vấy bẩn, tự nhiên ghét cái ác như kẻ thù.
"Vãn Vãn tỷ nói xem, nữ tử trong sạch sao có thể tiếp thu một người phu quân như vậy?"
Tần Vãn lộ ra một tia cười khổ.
Lý Triều Vũ ý thức được chính mình nói sai lời rồi, vội nói: "Muội không có ý tứ này, Vãn Vãn tỷ là bị hắn lừa gạt.."
Bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến một trận ồn ào.
75
Lý Triều Vũ mở cửa đi ra ngoài, lớn tiếng quát hỏi: "Người nào bên ngoài la hét ầm ĩ?"
Một tỳ nữ vội vàng đi lên bẩm báo: "Bẩm Lục cô nương, là.. là Trần di nương ở Thúy Vi Các nháo loạn muốn gặp Tần Vãn cô nương."
Lý Triều Vũ cau mày, vẻ mặt chán ghét: "Nàng ta tới làm cái gì? Phủ Tin vương các ngươi không có quy củ như vậy sao? Còn không mau đem nàng đuổi ra ngoài."
"Dạ, Vương gia đã sớm phân phó qua, không cho bất luận kẻ nào quấy rầy Tần cô nương. Chỉ là Trần di nương vẫn luôn cố chấp.. Nô tỳ liền đi phái thêm người giữ cửa viện."
"Cho nàng ta vào đi." Thanh âm của Tần Vãn từ trong phòng truyền ra tới.
76
Trần di nương là một nữ tử trẻ tuổi, rất có nhan sắc.
Còn mang theo chút đanh đá.

⬅ Trước Tiếp ➡