Nàng ta một phen ném người tỳ nữ ở bên cạnh đang túm nàng, giơ tay sửa sang lại tóc mai hỗn độn của mình rồi nhìn sang Tần Vãn, cười lạnh nói:
"Quả nhiên là mỹ nhân giống như tiên tử, khó trách có thể đem vương gia trầm mê đến thần hồn điên đảo."
Tần Vãn trầm mặc không nói gì.
Lý Triều Vũ rất không kiên nhẫn: "Có chuyện gì thì mau nói, đừng có ở đây âm dương quái khí."
"Thiếp thân chỉ là muốn đến nhìn xem, Tần cô nương đến tột cùng là dùng cái thủ đoạn gì. Thế nhưng lại có thể làm vương gia đem tỷ muội chúng ta toàn bộ phân phát ra ngoài!"
Trần di nương nói lời gay gắt, căm hận.
Tần Vãn cùng Lý Triều Vũ đều cả kinh.
Lý Triều Vũ: "Cái gì? Hắn còn làm cái việc đổi người."
Trần di nương ghét bỏ quay đầu nhìn Tần Vãn, mỉa mai nói: "Thiếp thân đặc biệt tới đây, là muốn học hỏi Tần cô nương lấy kinh nghiệm."
Lý Triều Vũ nghe không được nàng ta đối với bạn tốt của mình nói năng lỗ mãng, cả giận nói: "Nếu ngươi lại ở chỗ này hồ ngôn loạn ngữ thì đừng trách ta không khách khí."
Trần di nương cười nhạo một tiếng, còn muốn mở miệng, lại bị Tần Vãn đánh gãy.
Tần Vãn bình tĩnh nói: "Ngươi đây là làm cái gì? Oan có đầu, nợ có chủ. Người phân phát các ngươi, cũng không phải là ta."
Nàng ngồi ở trong sảnh, trên mặt nhìn không ra biểu tình.
77
Trần di nương sửng sốt trước lời nói của nàng.
Nàng không khỏi thê lương mà cười: "Đúng vậy, Tần cô nương nói đúng. Thiếp thân đương nhiên biết thân phận chính mình, không dám đi tìm vương gia. Không, đừng nói là vương gia. Ngay cả vương gia hiện giờ sủng ái Tần cô nương ngươi, thiếp thân cũng chỉ dám lại đây làm chướng mắt ngươi thôi."
Nàng đã ở trong phủ Tin vương ba năm.
Trong ba năm qua, biết rõ Tin vương là người bạc tình.
Trong triều đại thần khắp nơi vì lấy lòng hắn mà liên tục đưa tới nữ nhân. Nữ nhân bên người hắn cũng liền thay đổi hết người này tới người khác. Ngay cả nàng, cũng là một trong số đó.
Nguyên bản nàng cũng không có suy nghĩ nhiều.
Xuất thân hèn mọn, đương nhiên chỉ có thể nước chảy bèo trôi.
Nhưng lần đầu tiên bị đưa vào vương phủ. Khi nhìn thấy Tin vương lập chiến công hiển hách trong lời đồn, hắn một mình ngồi ở trên cao, một thân hoa phục, anh tuấn không thể chê vào đâu được, mắt lạnh nhìn xuống khách khứa dưới đài.
Nàng bởi vì múa tốt, liền được hắn nhìn nhiều thêm vài lần.
Nhưng cũng chỉ là vài lần thôi.
Không bao lâu, đã bị hắn ghét bỏ.
Như vậy cũng tốt, nàng chỉ cần một chỗ dung thân mà thôi.
Dưới bầu trời này, trừ bỏ hoàng cung, còn có nơi nào so với phủ Tin vương tốt hơn sao?
Yêu sao? Nàng sao có đủ tư cách đi cầu mong xa vời như thế.
Nhưng mà cho đến khi bọn tỷ muội khóc lóc tới tìm nàng. Nàng mới biết được, chỗ dung thân này nàng muốn cũng không có.
Tin vương là kẻ bạc tình. Hiện giờ vì một nữ nhân mà cao hứng, lại muốn đem tất cả bọn họ không chút lưu tình mà đuổi đi.
Tin vương a Tin vương, ngài quả nhiên là kẻ bạc tình.
Nhưng mà lần này, nàng vẫn như cũ cũng không có cái tư cách gì.
Thanh âm Tần Vãn đem nàng mang về hiện thực.