⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Thành Diệp trầm mặc một lát, cười cười: "Vãn Vãn luôn nói lời ngon tiếng ngọt làm ta vui vẻ. Nhưng ta không muốn nàng gặp phải chuyện gì cũng đều đẩy ta ra."
Hắn đem mặt vùi vào cổ nàng, có chút rầu rĩ không vui.
"Ta cảm giác ta yêu Vãn Vãn còn nhiều hơn so với Vãn Vãn yêu ta."
Tần Vãn ngẩn ra.
Nguyên lai cho tới nay hắn đều là nghĩ như vậy.
Nàng chậm rãi ôm lấy đầu hắn, rũ mắt nói: "Thật sự sẽ không."
84
Tần Vãn cảm giác được hắn liếm cổ mình.
Hiện giờ Tần Vãn đã bị hắn "khai phá" đến mức cực kỳ mẫn cảm. Nửa bên cổ nàng đột nhiên tê dại, mới vừa rồi tình ý miên man hết thảy đều tan thành mây khói. Nàng giật mình đẩy hắn ra: "Chàng đang làm cái gì?"
Quả nhiên là không nên cho kẻ vô lại bất kỳ cơ hội thừa dịp nào.
Miếng thịt chủ động dâng đến miệng lại bị bay mất, Tiêu Thành Diệp bất mãn mà nheo mắt: "Rõ ràng chính là nàng câu dẫn ta."
Tần Vãn bị hắn nói đến đỏ mặt, thẳng thừng phủ nhận: "Không có, ta thật sự không có."
Hắn đã thật lâu không chạm qua nàng. Ban đêm cũng chỉ là thuần túy ôm nhau ngủ. Gần đây là bởi vì thời điểm nàng đã ngủ thì hắn mới trở về. Thứ hai là nàng cố kỵ bụng mình, hài tử quan trọng hơn.
Hắn tức giận mà cắn nàng một ngụm: "Không thể đụng vào. Vậy hôn một chút cũng không có làm sao."
Tần Vãn lạnh nhạt mà lau nước miếng trên mặt, ai mà chả biết hắn hôn liền không dứt.
Nàng nhíu mày: "Chàng vẫn chưa có trả lời vấn đề của ta."
Vì cái gì người nam nhân này luôn có một vạn loại biện pháp tránh nặng tìm nhẹ!
Còn không biết xấu hổ nói nàng chỉ biết lời ngon tiếng ngọt. Nàng rõ ràng đều là nói lời thiệt tình, ít nhất nàng cũng thật thà hơn hắn.
Thật chán ghét!
85
Thấy nàng thật sự nóng giận, hắn chỉ xoa bóp tay nàng, thở dài: "Ta xác thật đúng như lời bọn họ nói, ở trong triều là kẻ ham mê nữ sắc, nhưng ta không phải như vậy."
"Ta thân là Tin vương, lại nắm binh quyền trong tay, càng không thích cùng quan viên trong triều lui tới. Bọn họ tự nhiên hy vọng ta sẽ có nhược điểm."
Tiêu Thành Diệp nhàn nhạt nói: "Tham luyến nữ sắc, buộc tội lên cũng không tính là tội danh."
Vài câu ít ỏi, lại nói ra sự tranh đấu hiểm ác trong triều.
Tần Vãn bỗng nhiên hiểu ra vài phần.
Trong tay hắn nắm quyền cao chức trọng, xuất thân cao quý, tự nhiên bị người thèm muốn.
Nếu như hắn không chủ động tạo ra một ít nhược điểm phơi bày với mọi người, chỉ sợ hắn sẽ bị coi là cái đinh trong mắt nhiều người, rồi nhanh chóng bị diệt trừ.
Gỗ đẹp trong rừng, gió tất sẽ tàn.
Tiêu Thành Diệp cười nói: "Vãn Vãn yên tâm. Ta đã phái người vì các nàng tìm một nơi thích hợp để ở. Nếu bọn họ không muốn ở thì liền cấp cho bọn họ chút tiền."
Tần Vãn nhẹ nhàng gật đầu: "Làm như thế thực thoả đáng."
"Vãn Vãn còn muốn hỏi cái gì?"
Tần Vãn như là bị đánh trúng tâm sự. Nàng có chút thấp thỏm nói: "Hiện giờ việc ở Hà Bắc đã định, hôn sự của chàng cùng Triều Vũ cũng gần đến.."
Còn nàng sẽ ra sao?
Nàng nhịn không được sờ sờ cái bụng của mình.
Hiện giờ đã được sáu tháng rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡