Bỗng nhiên nghe được hắn hỏi: "Vãn Vãn nguyện ý gả cho ta sao?"
Tần Vãn đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc.
Hắn ôm lấy nàng, ngữ khí chắc chắn: "Ta sẽ không làm nàng chịu ủy khuất."
86
"Kỳ thật ta nhưng thật ra có một biện pháp." Lý Triều Vũ thử thăm dò nói.
Tần Vãn nghi hoặc: "Cái gì?"
Lý Triều Vũ cười cười: "Li miêu tráo thái tử."
Nàng lại thở dài: "Tuy rằng ta rất sẵn lòng nhưng mà Vãn Vãn sẽ phải chịu ủy khuất vì sống trong thân phận của ta cả đời."
Đoạn thời gian này nàng vì cùng Tin vương thực hiện hôn ước, trước tiên là tới Ninh An làm khách. Nhưng nàng lại thường lén chuồn êm ra ngoài, sinh hoạt ở phố phường như cá gặp nước, còn giúp người vài lần. Tỷ như lần đầu gặp mặt Tần Vãn, Cố đại công tử bị người hạ độc, càng làm nàng thêm rõ ràng cảm thấy được chốn hoàng cung trước giờ luôn trói buộc thật mạnh.
Hiện giờ nguyện vọng lớn nhất của nàng đó là được nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn.
Tần Vãn nếu có thể thay nàng xuất giá. Vậy thì không còn gì tốt hơn.
Tiêu Thành Diệp lại nói: "Không được, ta sớm đã có biện pháp khác. Kêu ngươi tới là muốn nhờ ngươi phối hợp với ta."
Lý Triều Vũ kỳ quái nói: "Còn có thể có biện pháp gì?"
Hắn ngước mắt, nhàn nhạt mở miệng: "Kháng hôn."
87
Trên triều đình của hoàng cung Ninh An.
"Ngươi thật muốn như thế?"
Hoàng đế nhìn người trẻ tuổi trước mắt, không thể tin nổi nói.
Tiêu Thành Diệp chắp tay nói: "Ý thần đã quyết, mong rằng thánh thượng thành toàn."
Hoàng đế nhất thời trầm mặc.
Năm đó hắn vừa mới lên ngôi, Kiến Lương loạn trong giặc ngoài, trong triều ít người theo phe hắn. Hắn năm ấy đành phải tự mình đem bào đệ mười lăm tuổi đưa lên chiến trường.
Hắn cùng bào đệ từ nhỏ cảm tình cực tốt, cái tự tin này đó là tín nhiệm.
Nhiều năm qua đi, đệ đệ quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của hắn, bình định Hà Bắc, đuổi đi Bắc Nhung. Hắn đương nhiên biết những khó khăn và nguy hiểm trong đó.
Hiện giờ Kiến Lương mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an. Đương nhiên không thể thiếu công lao của bào đệ, hỏi hắn muốn ban thưởng cái gì, hắn thế nhưng lại trả lời là triệt hôn.
Hoàng đế: "Ngươi cũng biết Kiến Lương cùng Nam Thuận có quan hệ tốt từ bao đời nay. Nếu như lần này loại trừ hôn ước thì sẽ có cái hậu quả gì?"
Lý Triều Vũ đứng bên cạnh lại nói: "Bẩm thánh thượng, Triều Vũ của nước Nam Thuận nguyện một mình gánh chịu. Triều Vũ cùng Tin vương không có duyên phận, hy vọng thánh thượng thành toàn!"
Hoàng đế trách mắng: "Hoang đường! Hôn nhân đại sự, há có phải là trò đùa!"
Trên triều đình một mảnh lặng ngắt như tờ.
Tiêu Thành Diệp tiến về phía trước một bước, cố chấp nói: "Thánh thượng nếu muốn cho Nam Thuận một cái công đạo, vậy thần nguyện ý trả lại binh phù, từ bỏ danh vị Tin vương."
Trong mắt hắn sáng quắc: "Trong lòng thần có một nữ tử, hiện giờ chỉ cầu một mình nàng."
88
Cuối cùng hoàng đế vẫn là đáp ứng thỉnh cầu của hai người.