⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn từ nhỏ lớn lên ở thâm cung. Năm ấy tám tuổi mẫu hậu liền hoăng. Không bao lâu sau, hắn liền nhìn thấy nhị hoàng huynh cũng chết vì tranh vị trí thái tử. Khi đó hắn tuổi còn nhỏ, không bị liên lụy nên tránh được một kiếp.
Cho đến năm mười lăm tuổi ấy, phụ hoàng băng hà, huynh trưởng lên ngôi, đem trách nhiệm bình định Hà Bắc phó thác cho hắn. Bởi vậy hắn nắm giữ ấn soái xuất chinh, vì nước cống hiến, đi một chuyến đã thành bảy năm.
Chinh phạt nhiều năm, hắn cũng mệt mỏi.
Một năm trước, khi hắn trên đường khải hoàn hồi triều thì bị ám sát. Chính là tướng lĩnh quân phản loạn ở Quảng Hạ đã mua chuộc một viên tướng của hắn. Đầu tiên bọn chúng hạ độc các tướng sĩ, sau đó ám sát bọn hắn.
Hắn liều mạng chiến đấu thoát ra khỏi vòng vây của kẻ địch. Cuối cùng, hắn ngất đi ở thôn Hoa Hòe và được nàng cứu chữa.
Hắn gặp Tần Vãn.
Hắn vốn nên sớm rời đi, sớm nên chạy về Quảng Hạ trấn áp băng đảng phản bội, thanh toán dư nghiệt. Nhưng khi hắn tỉnh lại, tại ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn bỗng nhiên liền không muốn rời đi.
Hắn cúi đầu hôn một cái lên đôi môi đỏ của nàng, cười nhẹ: "Vãn Vãn vì ta làm cũng đủ nhiều rồi."
93
Chờ đến sau khi đôi mắt của Tần Vãn được chữa khỏi, Tiêu Thành Diệp liền mang theo nàng cùng Mộ Trì rời khỏi kinh thành, hoàn toàn tránh xa những tranh chấp quyền lực.
Bọn họ đi Giang Lâm dương liễu lả lướt, còn ở nơi đó mua một ngôi nhà, tên là Ẩn Viên.
Tần Vãn nhớ lại lúc trước ở thôn Hoa Hòe, thời gian nàng ở chợ tây hành y cứu người, nhớ tới bà ngoại dạy nàng hành y mà không hề chê phiền hà, lại nhớ Thần Y Cốc còn chưa gượng dậy nổi. Nàng liền sửa sang lại số y thư còn lại. Dưới sự trợ giúp của Tiêu Thành Diệp mà lấy danh nghĩa Thần Y Cốc mở một y quán.
Sau đó nàng trở thành danh y nổi tiếng một phương ở Giang Lâm.
94
Mười năm sau.
Một cây hòe nở hoa được trồng ở trong sân nhà Ẩn Viên.
Hiện giờ hoa hòe ở đây cùng với hoa hòe ở thôn Hoa Hòe năm đó nở đến giống nhau, cành cây lại như mây như sương.
Dưới gốc cây có một mỹ nhân đang đứng, sóng mắt lưu chuyển, chọc người động tâm.
Một nam tử cao lớn mặc bộ cẩm y chậm rãi bước tới, mũi cao môi mỏng, thân hình đĩnh bạt, anh tuấn không giảm so với năm đó.
Mỹ nhân nhìn thấy hắn liền ôn nhu cười nhạt, nhẹ nhàng nhào vào trong lòng ngực hắn.
Có hoa hòe bay xuống từ từ.
Ta nhận được một nhiệm vụ.
Ta là ám vệ.
Thân là ám vệ, không thể nhìn thấy ánh mặt trời, suốt ngày cùng bóng tối làm bạn.
Ta sẽ không có ý nghĩ của chính mình.
Chức trách của ta chỉ có phục tùng.
Đây là ngày đầu tiên ta đến thôn Hoa Hòe.
Thôn Hoa Hòe, tên cũng như ý, hoa hòe nở khắp thôn.
Bay lả tả, tuyết trắng đẹp mắt, làm ta nhớ tới cảnh tuyết rơi ở thành hoang tại biên cảnh Bắc cương.
Thôn rất nhỏ, ta thi triển khinh công, không đến một nén nhang là có thể đi hết cái thôn.
Ta phải đi đến địa phương kia, liền hướng phía đông của thôn Hoa Hòe mà đi.
Lúc ấy đúng là thời gian tảng sáng.

⬅ Trước Tiếp ➡