Trong không khí tràn đầy mùi hương hoa hòe, trong viện im ắng.
Ta thấy nàng đẩy cửa ra, ôm một chậu dược thảo, nhấc váy chậm rãi đi ra.
Nắng sớm nhàn nhạt chiếu lên trên người nàng.
Ngay lúc đó, ta cảm giác rất khó nói thành lời.
Tựa như nhai qua toàn bộ rét đậm, bỗng nhiên nhìn thấy tuyết tan.
Bảo hộ nàng, chính là nhiệm vụ của ta lần này.
Đây là lần đầu ta nhận được nhiệm vụ đơn giản đến vậy.
Thôn Hoa Hòe thực an bình, gà gáy chó sủa, tiếng gió hương hoa.
Chưa nói tới bảo hộ, ta chỉ cần giấu mình ở chỗ tối, canh chừng nàng là được.
So với trước kia đầm rồng hang hổ thì quả thực thanh nhàn.
Quan sát nàng liền thành thú vui của ta.
Nàng là đại phu, tiếp đãi người bệnh trong thôn đều mang ý cười ôn nhu.
Nhưng ta biết nàng không phải luôn mỉm cười như vậy.
Kỳ thật nàng sẽ thường trầm mặc.
Như là ngồi ở núi sâu vắng vẻ, như là bước đi cô độc trên con đường mòn.
Ta có lẽ hiểu được cảm thụ của nàng.
Nàng chính là không thích cô độc nhưng lại luôn đi hướng về phía cô độc.
Không đúng.
Ta không nên có cái ý nghĩ này.
Ngày đó ta thấy nàng nghiêng người dựa vào dưới thân cây hòe già ở trong sân.
Hoa rụng rực rỡ, vài bông hoa hòe đậu trên tóc nàng.
Nàng biểu tình có chút cô đơn.
Tựa hồ đang đợi người.
Ta đoán được nàng đang đợi ai.
Đáng tiếc ta biết rằng người kia sẽ không tới.
Mãi cho đến ban đêm.
Nàng nhìn không thấy, cho nên chưa bao giờ đốt đèn.
Hôm nay buổi tối cũng là như thế.
Nàng không nói một lời mà ngồi ở trong căn phòng u ám kia.
Nàng không có ngủ, ta cũng không có ngủ.
Chờ đến sáng sớm.
Ta thiếu chút nữa đã ngủ, dẫm lên một đoạn nhánh cây.
Không xong.
Nàng quả nhiên phát hiện.
Ta đành phải căng da đầu xuất hiện.
Đây là lần đầu tiên ta xuất hiện ở trước mặt nàng.
Ta chắp tay nói: "Tiểu nhân Dạ Giang, phụng mệnh đến đây bảo hộ."
Nàng thực thất vọng.
Ai.
Ta thế nhưng có chút muốn thở dài.
Ta cũng không phải cố ý muốn chọc nàng mừng hụt.
Sau này nàng thường thường sẽ hướng về phía cái sân nói chuyện.
Ta biết là đang nói với ta.
Đều là hỏi ta về chuyện của người kia.
Nhưng ta là ám vệ, ta cái gì cũng không thể nói.
Nhưng mà có lẽ có vài phần, là nàng quá cô độc.
Chỉ là ta có cảm giác này.
Bởi vì mặc dù ta chưa từng có đáp lại nhưng nàng cũng như cũ mỗi ngày tới hỏi ta.
Không đúng, ta lại bắt đầu có ý niệm của chính mình.
Một đêm nọ, ta nghe được tiếng nàng ho khan.
Nghe có vẻ nàng bệnh không nhẹ.
Việc này ta không nên quản.
Nhưng ta lại mãi luôn do dự, cuối cùng vẫn là đi vào.
Đi vào phía trước, ta nghĩ, người kia phái ta tới đã nói qua.
Nếu nàng có nửa điểm bị sao thì ta sẽ bị hỏi tội.
Nghĩ như vậy, ta cũng không tính là đi quá giới hạn.
Nàng đã khóa cửa, chuyện này không làm khó được ta.
Trong nhà có mùi hương nhàn nhạt của thuốc.
Ta đi vào buồng trong, không lý do mà cảm thấy một trận thấp thỏm.
Có lẽ ta vẫn là không nên tới.
Ta xoay người, vừa lúc lại lần nữa nghe được tiếng nàng ho khan.
Ta đành phải quay người trở lại.