Mỹ nhân ôn nhu cười nhạt: "Là tới quá muộn vãn."
16
Tần Vãn bị hắn áp vào tủ thuốc. Nàng bị hôn đến hô hấp dồn dập, bộ ngực lúc lên lúc xuống:
"Không được, không được.."
Tiêu Thành cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng, hơi thở càng thêm nóng rực: "Vì cái gì không được? Ta rất khó chịu, Vãn Vãn, giúp giúp ta.. Ta khó chịu.. Nàng sờ ta đi, Vãn Vãn nàng sờ ta.."
Tiếng nỉ non lặp lại nôn nóng mà mạnh mẽ, từng tiếng tựa như mê hoặc.
Nói đến Tần Vãn mềm lòng.
Nàng nắm lấy xiêm y hắn, run giọng nói: "Không cần ở chỗ này."
17
Khi Tiêu Thành đem nàng đặt tới trên giường, mỹ nhân tóc mai tán loạn, quần áo xộc xệch, trong mắt tối đen lại bị gợi lên tia tình dục cùng sợ hãi.
Thân hình cao lớn nóng rực phủ xuống dưới, hắn hôn nhẹ lên mái tóc lòa xòa trên trán nàng.
Hắn cởi bỏ cúc áo của nàng, như là bóc một viên kẹo đường để chậm rãi nhấm nháp.
Tần Vãn sinh ra đã rất đẹp, chỉ là nàng nhìn không thấy, cho nên chưa bao giờ tự biết.
Nàng tựa như một đóa hoa thủy tiên lẳng lặng nở ra ở trong núi sâu không người biết đến.
Tiêu Thành gắt gao ấn chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng, khinh nhục da thịt trắng nõn, mịn màng chỗ ngực nàng.
Là hắn phát hiện nàng trước.
Ai cũng không thể đem nàng từ trong tay hắn cướp đi.
18
Hắn từ bộ ngực mềm mại của nàng liếm đến rốn, lại đến bụng nhỏ bóng loáng, cuối cùng tách ra hai chân trần trụi của nàng, vùi đầu vào động đào nguyên bí ẩn nhất của nàng.
Bàn tay nóng bỏng của hắn vuốt ve phần đùi trong run rẩy của nàng, mút vào thật mạnh hoa hạch nàng, chỗ mật phùng nhắm chặt kia liền cuồn cuộn nước sốt không ngừng chảy ra.
Mỗi tất địa phương trên người nàng đều thuộc về hắn.
Hắn muốn một tấc một tấc nhấm nháp tư vị của nàng.
Hắn thấp giọng cười: "Vãn Vãn thật ngọt."
Cảm giác thẹn thùng cùng khoái cảm mãnh liệt chưa bao giờ có bức cho Tần Vãn sắp hỏng mất, nàng thở gấp, kinh hoảng đi đẩy đầu vai hắn: "Chàng đang làm cái gì? Đừng, đừng liếm.."
Tiêu Thành trở tay nắm lấy những ngón tay nhỏ dài của nàng. Một cái tay khác đem một ngón tay cắm vào nơi tư mật của nàng. Bên trong ướt đẫm, lại đúng như hắn lường trước, trắc trở khó đi.
Tiếng nói của hắn nhẹ nhàng, ngọt như mật: "Đừng nóng vội, nàng sẽ bị thương."
Lúc này Tần Vãn đã không rảnh bận tâm, vì cái gì Tiêu Thành tính tình lại tốt lên, còn phá lệ kiên nhẫn.
19
Tiêu Thành căn bản không bị hạ dược.
Hạ dược là chủ ý của hoa nương kia, đối tượng lại không phải hắn, mà là Tần Vãn.
Nhưng trước khi trở về, hắn nghĩ kỹ. Thuốc này nguồn gốc không rõ, lỡ như có vấn đề gì. Nàng vốn là có bệnh về mắt rồi. Nếu sau khi cho Tần Vãn ăn mà lại làm đau nàng, chẳng phải là càng làm hắn đau lòng hay sao.
Lại nói Tần Vãn tuy rằng tính tình ôn nhu nhưng lại là người chính trực, trong mắt dung không nổi một hạt cát. Nếu không hắn cũng sẽ không ở trước mặt nàng giả bộ quân tử lâu như vậy.
Nếu sau này nàng biết hắn làm ra loại hành vi như vậy. Nàng nhất định sẽ không chịu gặp lại hắn, như thế mất nhiều hơn được.