Nhớ lại ban ngày, tên hỗn trướng kia một bộ cố tình thân thiết ghé vào trước mặt nàng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt nàng ( mỗ tác giả: Ngươi cũng không tốt hơn gì mấy), càng làm lửa giận của hắn tăng thêm.
Hắn vừa thấy tên hỗn trướng kia liền biết hắn ta thèm nhỏ dãi nàng đã lâu. Nàng lại còn ngây ngốc xem hắn như huynh trưởng. E rằng nàng không biết đã bị chiếm tiện nghi không ít.
Chén rượu thiếu chút nữa bị hắn bóp nát.
Hắn hiện tại hận nhất lúc ấy không trực tiếp đem tên hỗn trướng kia đánh chết.
"Nha, vị công tử này, như thế nào lại ở hoa lâu uống rượu giải sầu một mình nha."
Một nữ tử trang điểm đến hoa hòe lộng lẫy, thong thả ung dung bước tới, khẽ vuốt cánh tay hắn.
Tiêu Thành lạnh mặt nói: "Biến đi."
Nữ tử cười tủm tỉm nói: "Đừng như vậy nha công tử, có lẽ nô gia cũng có thể vì công tử san sẻ nỗi phiền."
Thấy hắn cau mày, nàng lại nói: "Công tử có phải hay không là bị khổ sở vì tình?"
Nữ tử cười nói: "Xem ra là bị nô gia nói trúng rồi."
13
Tần Vãn đứng trong phòng tối, chậm rãi sửa sang lại giá sách y thư.
Bên trong đều là di vật bà ngoại để lại cho nàng, nàng thường thường sẽ đi sửa sang lại, không cho chúng nó bụi bặm.
Đây là lần đầu tiên nàng ở một mình trong nhà trong khoảng thời gian này.
Kỳ thật nàng đã không còn tức giận. Triệu Thanh cũng giải thích cho nàng là chính hắn xúc động đánh người trước. Cho nên nàng cũng có không phân rõ thị phi liền trách cứ sai hắn.
Hiện tại ngẫm lại, hắn nói nàng mắt mù nhưng thật ra là sự thật.
Là nàng đối với chuyện hai mắt của mình quá mức mẫn cảm.
Nếu hắn còn nguyện ý trở về, nàng có lẽ hẳn là đối với hắn nói lời xin lỗi.
Nhưng hôm nay hắn liền lập tức bỏ đi không nói một lời, chỉ sợ sẽ không lại trở về.
Nghĩ đến đây, nàng thế nhưng cảm thấy có chút khổ sở.
Đối với nàng mà nói, hắn chỉ là người xa lạ, bèo nước gặp nhau, thân phận lại càng cách biệt một trời, chênh lệch là đã sớm chú định, nàng rõ ràng hiểu rõ hết thảy.
Nàng đây là bị sao vậy?
14
Cửa phòng đột nhiên bị người mở ra.
Tần Vãn vừa mới xoay người, đã bị một thân ảnh cao lớn mang theo gió đêm kéo cả người nàng vào trong lòng ngực hắn.
Phía sau lưng nàng đụng phải giá sách, nhưng lại bị một cánh tay hắn ngăn cách cho nên cũng không có đau.
Nàng kinh hoảng mà muốn đẩy hắn ra nhưng lại bị hắn ôm càng chặt hơn.
Tần Vãn nhận thấy được hắn không thích hợp, thanh âm nhẹ nhàng gọi tên hắn, ý đồ làm hắn thanh tỉnh: "Tiêu Thành?"
Gió đêm lạnh băng, trên người Tiêu Thành mang theo chút hương lạnh nhưng hơi thở lại phá lệ nóng cháy, đem nàng chặt chẽ ôm lại. Ttiếng nói của hắn khàn khàn vang lên bên tai nàng: "Ta bị hạ dược."
Hắn như là mút hôn vành tai nàng, mơ hồ mở miệng:
"Vãn Vãn, giúp giúp ta."
15
Hoa hòe nở bông cùng với giọt sương trên cành cây vào buổi sáng sớm.
Nam nhân nhẹ nhàng vân vê hoa hòe màu trắng trên ngọn tóc mỹ nhân, nhẹ nhàng hỏi:
"Nàng tên Vãn, là trong từ nào?"
Uyển?
Có một người đẹp, uyển như thanh dương.
Thực sấn trước mắt người.