⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng chỉ còn một kiện áo ngoài muốn rớt không xong mà treo ở khuỷu tay, vai ngọc lộ ra một mảng lớn, cảnh đẹp trước ngực lộ ra không sót gì. Trên da thịt non mềm của nàng tràn đầy dấu vết bị chà đạp, cả người không một chỗ nào là không có.
Tối hôm qua nàng bị hắn ấn làm suốt một đêm. Đến khi Tần Vãn sức cùng lực kiệt, ngất xỉu đi thì mới dừng lại. Nàng không nghĩ tới ngày hôm sau hắn còn muốn quấn lấy nàng không buông.
Tiêu Thành liếm nước mắt nàng, vô sỉ mà dỗ nói: "Thuốc này phải cần ba ngày mới có thể hết tác dụng, Vãn Vãn ngoan, lại bồi ta nào."
Hắn thật sự nói dối mà không chớp mắt.
"Sắp hỏng rồi.."
Tần Vãn nức nở ra tiếng, thanh âm run run, chỉ cảm thấy đồ vật chọc ở trong cơ thể lại to cứng lên vài phần..
Lúc này Tần Vãn ở trong mắt Tiêu Thành thật sự là vừa yêu kiều lại mềm mại. Hầu kết hắn vừa động, duỗi tay đi sờ mông nàng, đem nàng ấn hướng giữa háng chính mình. Hắn liền vừa lòng khi nghe được tiếng nàng rên rỉ.
Tiêu Thành hôn lên ngực nàng, hắn khẽ cắn đầu vú đỏ bừng đứng thẳng, ra lệnh: "Chính mình tự động đi."
"A.." Tần Vãn nhíu lại mi, nhẹ nhàng rên rỉ.
Nàng rũ mắt xuống, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Tiêu Thành bất mãn mà vỗ vỗ mông nàng, thúc giục nói: "Nhanh lên."
Tần Vãn đỏ mặt, khó khăn lắm ôm lấy cổ hắn. Nhưng nàng thật sự liền ngồi ở trên đùi hắn và lắc nhẹ.
Nhưng lắc không quá hai lần thì ánh mắt Tiêu Thành liền thay đổi. Hắn đột nhiên bế nàng lên, đè ở trên bàn.
Hắn cắm vào hoa huyệt sưng đỏ nhu nhược của nàng, lại đột nhiên bắt đầu hung hăng thẳng tiến.
Hoa tâm Tần Vãn bị hắn ngang ngược mà cắm lộng, nghiền đến hoa huyệt từng đợt bủn rủn. Nàng ôm hắn nhịn không được mà nhu nhược xin tha, từng tiếng gọi tên của hắn: "Tiêu Thành.. Tiêu Thành.. Nhẹ chút, nhẹ chút.."
Tiêu Thành thở gấp, hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng: "Nàng là của ta."
23
Thời gian sau đó, Tần Vãn ngày ngày bị hắn dây dưa.
Nàng không phải bị hắn từ phía sau áp đi vào, thì chính là bị hắn chặn ngang bế lên mang về giường. Có khi thậm chí tại thời điểm có người tới tìm nàng xem bệnh thì hắn đem nàng để ở phía sau cửa mà làm..
Làm đến nàng từ lúc ban đầu ngây ngô trì độn, bây giờ biến thành cả người bắt đầu nhũn ra khi nghe thấy tiếng bước chân hắn, ngửi được hơi thở của hắn.
Tiêu Thành thực tủy biết vị (*), hận không thể chết ở trên người nàng, làm sao mà chịu dễ dàng buông tha cho nàng.
(*) Thực tủy biết vị: ám chỉ làm qua chuyện gì đó một lần thì lại muốn tiếp tục làm lại chuyện đó lần nữa.
Tần Vãn bị nam nhân cao lớn đè ở trên tủ thuốc, từ phía sau từng chút từng chút một thừa nhận sự va chạm mạnh mẽ của hắn. Khóe mắt nàng mang nước mắt, trong miệng nhịn không được tràn ra những tiếng rên rỉ.
Tại đây, ngày ngày đêm đêm trong sự "Thâm nhập hiểu biết", hắn sớm đã rõ ràng nên khống chế khoái cảm của nàng như thế nào.

⬅ Trước Tiếp ➡