"Dạ. Ba mẹ, con đang định bàn với hai người chuyện này, con tính lừa chị con với anh rể cùng cả nhà về đây."
"Lừa à?" Thẩm Kiến Nghĩa nhíu mày.
Ông từng làm lãnh đạo ở Sở Văn hóa, dù đã nghỉ hưu nhiều năm nhưng trên người vẫn mang vẻ nghiêm nghị, cẩn trọng. Nghe đến chữ "lừa" là cảm thấy không thoải mái.
Nhưng Trình Như thì linh hoạt hơn.
Bà suy nghĩ một chút rồi gật đầu "Phải lừa về chứ sao. Thời buổi này nói chuyện tử tế chưa chắc đã lay được ai. Hơn nữa, chuyện hôm nay con nói, ngoài ba mẹ ra, người khác tuyệt đối không được biết. Chị con không sao, nhưng anh rể... con càng không thể tùy tiện kể cho chị "
"Con nói mà họ không tin thì sao?" Thẩm Tông chán nản "Chẳng lẽ con còn biết biến hóa hay gì mà làm trò ảo thuật cho người ta tin?"
Sở dĩ cô chịu nói chuyện tái sinh và không gian cho vài người thân trong nhà là vì cô tin chắc họ đều đáng để tin tưởng.
Tuy từ mạt thế quay về, cô đã từng chứng kiến đủ loại bản chất con người, nhưng Thẩm Tông vẫn muốn tin trên đời còn có chân tình.
Nếu ngay cả người thân nhất cũng phải đề phòng, thì sống còn có ý nghĩa gì nữa? Có chết thêm lần nữa cô cũng không tiếc.
Giống như những ngày cuối cùng ở tận thế, người nhà không còn ai, chỉ còn mỗi mình cô sống sót.
Nhưng sống mà như cái xác không hồn, thì còn khác gì cái chết đâu?
Dù vậy, lòng tin ấy chỉ dành cho những người thân thiết nhất.
Có cơ hội làm lại cuộc đời, Thẩm Tông rất trân quý.Cô tuyệt đối không muốn vì sơ ý mà mang họa đến cho bản thân và cả gia đình.
"Mà con tính lừa kiểu gì?" Trình Như hỏi.
"Con định gọi điện cho chị, nói con đang cần tiền, ba mẹ định bán căn hộ công vụ trong khu nhà. Để công bằng, con sẽ bảo chia làm hai phần, kêu chị với anh rể về mặt đối mặt chia tiền, tránh để sau này ai có gì phải oán trách."Nói đến đây, Thẩm Tông bĩu môi "Cái ông anh rể ấy, miệng thì dẻo, nói chuyện thì đạo lý đủ kiểu, nhưng mà hễ có tiền là chạy còn nhanh hơn ai hết. Mẹ cứ yên tâm, con mà gọi điện nói vậy, đảm bảo họ mua vé máy bay về liền."
Chị gái Thẩm Tông, tên là Thẩm Khê, sau khi tốt nghiệp đại học đã cùng bạn trai thời đó, cũng là chồng hiện tại Trương Diệp, sang nước ngoài sinh sống.
Sau đó họ kết hôn, sinh con, lập nghiệp và giờ đã định cư bên ấy.
Tình cảm giữa hai chị em vẫn luôn rất tốt. Thẩm Khê hơn Thẩm Tông năm tuổi, từ nhỏ đã cưng chiều em gái hết mực.
Lúc biết Thẩm Tông muốn đi du học, chị là người vui mừng nhất nhà.
Hào hứng đến mức ôm trọn hết thảy việc chuẩn bị cho em, từ giấy tờ đến vé máy bay, đều do chị lo liệụ
Đối với chị gái, Thẩm Tông không có gì để chê. Nhưng nói thật, cô không ưa anh rể Trương Diệp cho lắm.
Thực ra Trương Diệp không phải người xấụ Những năm qua, anh ta đối xử với Thẩm Khê và cha mẹ Thẩm Tông cũng không tệ.
Chỉ có điều anh ta hơi tính toán, hay thích chiếm chút lợi vặt.
Trước kia, khi ba nằm viện cần một loại thuốc đặc trị để tăng miễn dịch, loại thuốc này rất hiếm, tìm khắp nơi không ra, bên kia chưa thể về ngay, Trương Diệp gọi điện cầu xin Thẩm Tông giúp.
Cô phải nhờ tới Cố Chính Sơ, chạy vạy khắp nơi mới có được thuốc, mà giá cũng không rẻ, năm mươi triệu đồng là cô tự ứng trước.
Trương Diệp khi đó gọi điện cảm ơn rối rít, ngọt như mía lùi, hứa lễ Tết về sẽ trả tiền.
Tết năm đó, cả nhà họ thật sự về.
Vừa gặp mặt, Trương Diệp đưa cho cô một bao lì xì đỏ thẫm, cười bảo là tiền mừng tuổi.
Lúc đó Thẩm Tông còn ngớ ra, không hiểu anh rể lại mừng tuổi mình làm gì.
Mở bao lì xì ra mới thấy bên trong là năm ngàn Euro.
Cô lập tức hiểu đây là tiền thuốc khi trước, nhưng lại giả vờ như lì xì.