⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Tông cười mà tức, nếu không phải vì Cố Khải kéo lại, không sợ làm khó xử chị gái thì cô đã nói thẳng cho bõ tức rồi.
Tiền thuốc thì cứ nói tiền thuốc, ai lại làm trò vờ vịt lì xì? Mà còn giả vờ như đưa bảng Anh trong khi rõ ràng là Euro?
Tưởng cả thế giới này chỉ mình anh thông minh à?
Sau đó Thẩm Khê cũng biết chuyện, tức đến run người, nhất quyết đòi trả lại tiền cho cô, nhưng Thẩm Tông từ chối.
Cô biết chị gái đang làm ở một công ty nhỏ, trong tay không dư dả, không muốn chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng của họ.
Nhưng chuyện này dù không nhắc đến, trong lòng vẫn như bị ai nhét cho một miếng gì nghẹn nghẹn, khó nuốt trôi.
Nếu không phải vì đó là chị ruột, hai đứa nhỏ kia cũng là cháu ruột, mà Trương Diệp lại gắn bó với họ như keo dính.
Thì thật lòng, Thẩm Tông không đời nào muốn nói chuyện tận thế hay bí mật gì với anh ta, càng không muốn kéo theo anh ta về đây.
Nhưng đời trước, khi tận thế ập đến quá bất ngờ, chị gái và cả nhà chị ở quá xa, họ từ đầu đến cuối cũng không thể liên lạc được với nhau nữa.
Ba mẹ tuy ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng vẫn đau đáu nhớ thương gia đình chị.
Trước lúc lâm chung, hai ông bà chỉ để lại cho Thẩm Tông một lời dặn duy nhất "Nếu còn cơ hội, nhất định phải tìm bằng được chị con. Hy vọng cả nhà họ bình an."
Vậy nên kiếp này, dù thế nào đi nữa, Thẩm Tông cũng không thể làm ngơ với chị gái và gia đình chị.
Nghe xong kế hoạch của cô, Thẩm Kiến Nghĩa là người đầu tiên phản đối "Không được. Tuyệt đối không được nói đến chuyện chia tiền Con gọi cho chị đi, bảo ba bệnh nặng đang nằm viện, bệnh tình nguy kịch, đã thông báo người nhà rồi, bảo họ mau về nhìn mặt ba lần cuối "
Thẩm Tông nghe vậy thì lập tức nhảy dựng lên, từ trên ghế đứng phắt dậy "Ba Ba nói bậy cái gì thế "
Cô là người tận mắt chứng kiến cha mẹ mình ra đi, những lời này nghe mà nhói tận tim.
Bên này động tĩnh lớn, Cố Khải và Cố Chính Sơ cũng đi tới.
Thẩm Kiến Nghĩa khoát tay, giọng vẫn chắc nịch "Cứ nói vậy đi. Họ có về hay không, thì tự họ quyết."
Nói xong, ông nghiêm mặt nhìn con gái "Tuyệt đối không được nhắc đến chuyện chia tiền "
Trình Như nghe chồng đột nhiên nói vậy, tim bà cũng khẽ hụt một nhịp.
Nhưng rồi bà cũng nhanh chóng hiểu ra, nhẹ nhàng gật đầụ
Bà kéo con gái đang định cãi tiếp, nói "Ba con nói đúng đó. Cứ gọi cho chị như vậy đi. Ngoài việc bảo họ lập tức về, còn phải nói bên này cần tiền gấp, tiền trong nhà không đủ, bảo họ mang tiền về. Mang được bao nhiêu mang bấy nhiêụ Thiếu một khoản lớn lắm, ít nhất phải một trăm triệụ"
Trình Như vừa dứt lời, không chỉ Thẩm Tông, mà tất cả mọi người trong phòng đều hiểu ra ý đồ của hai ông bà.
Đây là một phép thử dành cho Trương Diệp.
Ba bị bệnh nặng, Thẩm Khê chắc chắn sẽ không chần chừ, lập tức liều mạng quay về, nhưng Trương Diệp thì chưa chắc.
Nhất là khi còn phải bảo anh ta mang tiền về nữa.
“Gọi đi, bây giờ gọi cho chị con ngay. Vừa hay có cả mẹ với Tiểu Khải ở đây, chị con thấy sẽ tin hơn.” Ngay cả Cố Chính Sơ cũng tán thành hoàn toàn.
Không còn cách nào khác, Thẩm Tông đành phải mở nhật ký cuộc gọi, tìm số điện thoại của chị mình trước mặt mọi người.
Vừa mới nghe chuông reo, cô đã không nhịn được gọi một tiếng “Chị...” rồi nghẹn lời không nói tiếp được.
Những lời ba nói kia, nếu là ông tự miệng nói ra thì không sao, nhưng bắt cô làm con gái nói rằng cha bệnh nặng nguy kịch.
Có đánh chết Thẩm Tông, cô cũng không sao mở miệng nổi.
Bên kia, Thẩm Khê đang nấu cơm.
⬅ Trước Tiếp ➡