⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Hạo Thành cầm tắm ảnh trong tay, ngồi bệt
xuống đắt, lông mày khẽ nhéch lên.
Anh vẫn luôn có cái cảm giác, Lam Lam của
anh đã quay trở lại rồi.
Ánh mắt của anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô bé ấy, tất cả tâm tư, suy nghĩ của anh đều
đặt vào tắm ảnh này.
Ảnh chụp cô bé ấy cười chói sáng, đôi mắt
trong trẻo, to tròn, đến mê người.
Lam Hân trở lại văn phòng của mình, cô cầm điện thoại trong tay, đến một tin nhắn cũng
không dám gửi ởi.
Một cảm giác mãnh liệt. Cô lo lắng nhìn chằm chằm vào mà hình điện
thoại.
Nói thật, cô không muốn để ba anh em Tiểu
Tuấn ở lại thành phố Giang.
Bố của ba đứa trẻ, rất có khả năng đang ở
thành phố này.
Đêm đó cô mơ hồ, căn bản là không biết bố
của ba đứa trẻ là ai?
Lông mi cô rất dài, nhắm đi nhắm lại vài lần,
mới nhẹ nhàng bắm điện thoại.
Cô bám số điện thoại gọi cho mẹ.
Đầu điện thoại bên kia, rất nhanh chóng bắt
máy: “Lam Lam ”
Một cảm giác mãnh liệt. Lam Hân cười hạnh phúc: “Mẹ, mẹ đang làm gì
thế ạ 2”
“Đang cùng Kỳ Kỳ và Tiểu Tuần xem phim”
Lúc này Lam Hân mới dám mở miệng nói: “Mẹ, con bị công ty điều qua đây làm việc, chúng ta
chuyển đến thành phố Giang sống đi .”
⬅ Trước Tiếp ➡